captured girl
© innocentjustice.org
Những phát hiện gần đây về đường dây ấu dâm được điều hành bởi và dành cho người giàu có và quyền lực cho thấy rằng hiện trạng này không chỉ là những trường hợp đơn lẻ ngẫu nhiên mà là một phần của cả một vấn nạn có hệ thống toàn cầu và mục tiêu là những đứa trẻ không có khả năng phản kháng
Những vụ bê bối tiếp tục nổi lên khắp thế giới năm này qua năm khác trong khi các tập đoàn truyền thông và cơ quan thực thi luật pháp dường như thất bại trong việc xem xét tội lạm dụng tình dục trẻ em như là một vấn nạn có tính hệ thống khắp toàn cầu.

Khi con số những vụ bê bối về trẻ em bị bạo hành có liên quan đến những người giàu có và quyền lực ngày càng tăng, thì không thể che đậy nạn khai thác và lạm dụng tình dục trẻ em được tổ chức một cách toàn cầu và thường hoạt động do những kẻ trực tiếp bạo hành và lạm dụng trẻ em. Những kẻ này có ảnh hưởng lớn đến xã hội và chính trị, ngành công nghiệp giải trí (Hollywood, Disney,..), trung tâm quyền lực chính trị, và thậm chí các tổ chức tôn giáo cũng chính là trung tâm đầu não nơi mà nạn lạm dụng ghê tởm này được cho phép và chấp nhận rộng rãi giữa các thành phần "ưu tú" và những cá nhân quyền lực khác đang thống trị những tổ chức này. Sau đây là một vài ví dụ của việc lạm dụng tình dục trẻ em được thực hiện do các nhân vật quyền lực nhất thế giới.

Hollywood và ngành công nghiệp giải trí

lady gaga spirit cooking
© Vigilant Citizen
(Trái) Lady Gaga và Marina Abramovic tham gia một sự kiện “Thiên Đường của Ác Quỷ” (Devil’s Heaven) nơi mà các khách mời tham dự giả làm những kẻ ăn thịt người. (Phải) Lady Gaga chụp ảnh với một “người bạn” trong sự kiện. Tại sao một đứa trẻ không có người giám hộ lại tham dự một sự kiện ghê rợn như vậy?
Đầu năm nay, nam diễn viên hàng đầu thế giới Elijah Wood, người bắt đầu sự nghiệp Hollywood từ lúc bé, đã tạo một làn sóng khi anh ta gọi những "con rắn độc" trong ngành công nghiệp điện ảnh là những "kẻ săn mồi" trẻ em trong một cuộc phỏng vấn với tờ Sunday Times. Những cáo buộc của Wood chỉ là sự lặp lại của hàng loạt cáo buộc khác từ những ngôi sao bắt đầu sự nghiệp từ bé trước đây, bao gồm cả Corey Feldman, người rất nổi tiếng khi nói với đài ABC là "Một trong những vấn nạn lớn nhất của Hollywood đã, luôn luôn và sẽ là nạn ấu dâm." Một ngôi sao bắt đầu đóng từ khi còn bé khác, Alison Arngrim, ngôi sao biểu tượng của loạt phim truyền hình "Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên", cũng hỗ trợ thêm cho cáo buộc này rằng "Có những bậc cha mẹ sẵn sàng bán rẻ con mình với hi vọng họ có thể kiếm được tiền và nổi tiếng. Đây là một cái bẫy ghê tởm mà những trẻ em bị rơi vào." Thậm chí cha mẹ của những diễn viên trẻ em khác chọn cách giữ im lặng vì sợ hãi ngay cả sau khi họ phát hiện ra là con họ đã bị xâm hại tình dục. Tờ Fox News từng đăng tin thành viên của một ban nhạc nổi tiếng, xin giấu tên, phát hiện ra con của mình đang là nạn nhân của một nhân vật có danh tiếng trong ngành công nghiệp giải trí, kẻ hơn cô 30 tuổi. Vụ lạm dụng này được che đậy với sự đồng thuận của gia đình nhằm tránh việc phá hủy uy tín của kẻ phạm tội và các đồng nghiệp của hắn.

miley cyrus
© YouTube
Video cho bài hát "BB Talk" của Miley Cyrus sử dụng những hình ảnh biến trẻ em thành đối tượng tình dục
Không còn chút nghi ngờ gì nữa về việc có cái gì đó đen tối đang xảy ra trong ngành công nghiệp giải trí Mỹ. Một ví dụ rành rành trước mắt là ngành công nghiệp âm nhạc đang ngang nhiên quảng bá những bài hát, video và lời nhạc biến trẻ em thành đối tượng tình dục, đồng thời sử dụng những ngôi sao nhạc pop như Miley Cyrus, để làm vậy với trẻ em và cả trẻ sơ sinh. Trong một MV ca nhạc "BB Talk" của mình. Cyrus, người bắt đầu sự nghiệp từ khi còn bé, hát "f**k me" trong khi đang mặc quần áo một mảnh.

Sau đó cô ta chụp hình một cách khiêu khích trong một cái cũi với một bình sữa em bé, mặc tã và nón em bé. Đây có phải là quyết định của bản thân Cyrus trong việc đính kèm hình ảnh này trong video của mình hay là một sự lựa chọn của một ngành công nghiệp bệnh hoạn để bình thường hóa hành vi của họ bằng cách phổ biến những hình ảnh như vậy? Lưu ý rằng rất nhiều nhà tâm lý học đã phát hiện ra rằng "video âm nhạc đưa giới trẻ tiếp cận với xã hội bằng cách truyền tải thông điệp về các chuẩn mực xã hội trong hành vi, mối quan hệ, vai trò nam giới và nữ giới". Điều này gợi ý rằng chiến dịch quảng bá tình dục rộng rãi cho trẻ em và sự quảng bá rộng rãi những video âm nhạc có hình ảnh trẻ em như những đối tượng tình dục là dấu hiệu của ám ảnh ấu dâm trong ngành công nghiệp giải trí và là một phương thức nhằm bình thường hóa hành vi đồi bại ấy.

Washington DC

pedophile ring washington
Ấu dâm cũng phổ biến trong giới chính trị cao cấp của nước Mỹ, với những vụ bê bối liên tiếp xảy ra trong những thập kỉ gần đây. Một điều không thay đổi là những vụ như vậy đều được cố gắng che đậy để tránh tội ác của giới giàu có và quyền lực Mỹ. Vụ nổi tiếng nhất, gọi là "Vụ bưng bít Franklin", có thể được coi là vụ bê bối ấu dâm lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ và thậm chí liên quan đến cả Nhà Trắng. Hai đảng viên của đảng Cộng hòa và nhân viên vận động hành lang của Washington DC, Crag Spence và Lawrence E.King Jr., bị tố cáo là quản lí của một đường dây tình dục trẻ vị thành niên bao gồm những bé trai 15 tuổi và nhỏ hơn.

Spence, người rất có sức ảnh hưởng tại thời điểm đó, đã sắp xếp ít nhất bốn chuyến tham quan nửa đêm vào Nhà Trắng trong những năm 1980. Ông ta đi cùng những bé trai mà ông ta cố tình nhận dối là con mình. Khi vụ bê bối bị đổ bể, Spence "tự tử" và nhiều đồng nghiệp cùng kinh doanh có dính líu với ông ta bị bắt giam. Tuy nhiên, mối liên hệ của Spence với tổng thống Reagan trong Nhà Trắng và những chính trị gia hàng đầu của nước Mỹ thì không được điều tra và mọi cố gắng điều tra sâu đều bị chặn lại.

Sau đó, vào những năm 1990, những vụ phóng túng tình dục của Bill Clinton trở nên nổi tiếng và làm ông ta suýt bị bãi nhiệm vì thề gian. Bill Clinton cũng dính líu đến kẻ ấu dâm đã bị kết tội Jeffrey Epstein khi ông ta thường xuyên đi trên chiếc máy bay của Epstein chứa đầy gái vị thành niên - Lolita Express - và từng có nhiều chuyến viếng thăm dinh cơ riêng của Epstein, được biết đến dưới cái tên "Đảo Truy hoan (Orgy Island)". Nhiều nghị sĩ quốc hội Mỹ cũng liên quan đến các vụ bê bối ấu dâm như là Mark Foley, một cựu nghị sĩ quốc hội từ Florida, người mà bị bắt quả tang gửi nhắn tin kích dục cho trẻ vị thành niên nam vào năm 2003.

Gần đây nhất, một vụ bê bối mới về đường dây ấu dâm đe dọa nhấn chìm thủ đô của Mỹ sau khi email rò rỉ từ những người làm việc cho Hillary Clinton và nhà vận động hành lang quyền lực John Podesta có nói bóng gió về những điều gì đó rất thâm độc. Lần theo cuộc điều tra sâu hơn của những nhà báo, giờ được biết đến dưới cái tên "Pizzagate", những khám phá thực sự kinh hoàng đã được thực hiện cho thấy rằng cả hai việc lạm dụng tình dục trẻ em và giết hại trẻ em đang được thực hiện một cách đều đặn bởi những nhân vật hàng đầu trong giới chính trị Mỹ. Sự nghi ngờ lúc đầu nảy sinh khi nhiều email của Podesta sử dụng các từ ngữ một cách rất lạ "handkerchief (khăn tay)" ,"hot dog (xúc xích)", và "pizza", gợi ra cảm giác rằng những từ ngữ này là mật mã cho một thứ gì đó hoàn toàn khác. Podesta trước đó cũng bị phát hiện có liên quan đến những nghi lễ ma quái và anh của hắn, Tony Podesta từng biết đến vì có những bức ảnh nghệ thuật hết sức ghê tởm vể nô lệ trẻ em trong nhà riêng của hắn. Ngay sau đó, những nhà báo quốc tế mò theo dấu vết trong email của Podesta và tìm ra James Alefantis, chủ của quán Comet Pizza và Ping - Pong. Alefantis, mặc dù chỉ mang danh là "đầu bếp pizza", được GQ xếp hạng đứng thứ 49 trong những người quyền lực nhất tại Washington, DC và là bạn trai của David Brock, chiến lược gia hàng đầu của Đảng Dân Chủ và là nhà sáng lập ra Media Matters. Alefantis từng giao lưu trực tiếp với những người rất có quyền lực, bao gồm cả Podesta.


Vẫn chưa hết, ghê tởm hơn tất cả chính là những bức hình mà Alefantsi thường xuyên tải trên tài khoản Instagram của mình, nó được để chế độ công khai cho đến khi sự chú ý của công chúng buộc ông ta phải để chế độ riêng tư. Những bức ảnh ám chỉ đến bạo hành tình dục trẻ em, lạm dụng trẻ em và trẻ sơ sinh, và thậm chí cả giết người. Hãy nhìn tận mắt những bức ảnh này.

Vài ngày trước, cuộc điều tra "Pizzagate" bởi cộng đồng mạng bị chấm dứt bởi các điều hành viên tại Reddit. Kết quả là nhiều người đã cáo buộc Reddit đã làm vậy để bảo vệ lợi ích của những kẻ quyền lực.

Tòa thánh Vatican
clergy
© AFP
Có lẽ những vụ bê bối lạm dụng trẻ em nổi tiếng nhất đều liên quan đến Giáo hội Kito La Mã. Vấn nạn này đã diễn ra trong gần 100 năm qua, và có thể còn lâu hơn nữa. Tuy nhiên, phải đến những năm 1980 thì sự lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên tràn lan bởi các linh mục Kito mới bắt đầu được phủ sóng bởi truyền thông. Trong những thập kỷ sau đó, con số các cáo buộc chỉ có tiếp tục tăng lên. Từ 2001 đến 2010, Tòa Thánh, cơ quan quản lý trung ương của giáo hội, đã xem xét cáo buộc lạm dụng tình dục liên quan đến hơn 3.000 linh mục.

Mặc dù vài thống kê cho rằng tỉ lệ lạm dụng do các linh mục đã giảm xuống từ những năm 2000 khi nó trở thành bê bối tầm cỡ quốc tế, nhưng không thể chối bỏ đây là một vấn nạn có tính hệ thống trong toàn bộ tổ chức Giáo hội, khiến nó rất khó bị tiêu diệt. Giáo hội cũng thường xuyên ra lệnh các giám mục và linh mục chủ động che dậy những cáo buộc lạm dụng tình dục trong khi con số bị "kỷ luật" là khá nhỏ so với con số các cáo buộc.

Một tài liệu có từ thập niên 60 của thế kỷ trước, được moi lên hồi năm 2003, cho thấy rằng Vatican ra lệnh một cách rõ ràng là các giám mục Công giáo trên toàn thế giới che đậy các vụ việc lạm dụng trẻ em, đe dọa những người đã lên tiếng về tình trạng lạm dụng trẻ em một cách có hệ thống rằng họ sẽ bị rút phép thông công. Chúng ta có thể thấy chẳng có gì thay đổi do đầu năm nay, Vatican nói với các linh mục của họ rằng báo cáo việc lạm dụng trẻ em bởi các linh mục không nằm trong nhiệm vụ của họ. Thêm vào đó, người ta phát hiện rằng kể từ năm 1950, Vatican đã trả gần 4 TỶ Đô la, hầu hết trong số đó là tiền của những người Công Giáo trung thành, để mua sự im lặng của người bị lạm dụng nhằm bảo vệ danh tiếng của nhà thờ.


Nhận xét: Tìm xem bộ phim Spotlight để biết thêm về vấn nạn ấu dâm trong Giáo hội.


Kết luận

Đáng buồn là còn rất, rất nhiều ví dụ nữa. Ví dụ, sự tồn tại dai dẳng của nạn ấu dâm trong số những kẻ giàu có và quyền lực ở Anh, bao gồm cả các thành viên của gia đình hoàng gia, đã được ghi nhận rất rõ ràng, cũng như sự che đậy và sự "biến mất" bí ẩn của các bằng chứng liên quan đến những chính trị gia hàng đầu của Anh, và thậm chí cả một số cựu thủ tướng trong vấn đề lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên. Nhiều người lên tiếng chống lại những kẻ ấu dâm đầy quyền lực đã bị nhán mác là "điên rồ" hay "thuyết âm mưu" cho đến khi họ được sự việc chứng minh là đúng, như là trong trường hợp ấu dâm nổi tiếng của nhân vật truyền hình BBC Jimmy Savile. Nhờ các mối quan hệ đầy quyền lực, chúng đã bịt miệng các nạn nhân và che đậy tội ác ghê tởm của chúng mà không phải chịu hậu quả gì. Thế nhưng, ngày càng ít người tin vào những lời dối trá của chúng trong quá khứ, và với những bằng chứng mới liên tục xuất hiện về tội ác ấu dâm lan tràn khắp nơi, liệu chúng có thể duy trì được màn kịch của chúng đến bao giờ?

Dịch bởi Su / MysTown