brussels attack
© vesti24 / Instagram
Lần trước khi một làn sóng các vụ đánh bom được thực hiện nhắm vào thường dân châu Âu, các nhóm 'cánh tả' hoặc 'cộng sản' bị đổ lỗi. Cuối cùng, sự thật được phơi bày rằng các nhóm đó đã bị cố ý gài bẫy và thủ phạm thực sự là những nhóm 'đặc nhiệm' hoạt động dưới sự điều hành trực tiếp của NATO, mà thực chất là Hoa Kỳ cùng đám nhân viên và đồng sự của họ ở châu Âu.

Mục đích của làn sóng đánh bom và xả súng đó là chia rẽ, thao túng và điều khiển dư luận thông qua việc reo rắc sợ hãi, tuyên truyền, thông tin sai lạc, chiến tranh tâm lý, và khủng bố cờ giả nhằm đạt những mục tiêu chiến lược của các chính phủ phương Tây, đặc biệt là chính phủ Hoa Kỳ. Những mục tiêu chiến lược này là một phần của quá trình 'Chiến Tranh Lạnh' nhằm ngăn chặn các đảng phái cánh tả, xã hội hay cộng sản lên nắm quyền tại châu Âu, điều sẽ làm suy giảm ảnh hưởng của Hoa Kỳ và tăng cường ảnh hưởng của Liên Xô cũ.

Năm ngoái, Chủ tịch Hội đồng Tư lệnh Các Lực lượng Vũ trang Hoa Kỳ, Tướng Martin Dempsey, tuyên bố rằng chính phủ và quân đội Hoa Kỳ đang 'giở lại các chiêu bài Chiến Tranh Lạnh' để đối phó với Nga và nguy cơ Nga tăng cường ảnh hưởng của mình đối với các nước châu Âu. Lầu Năm Góc gần đây cũng tuyên bố Nga là mối đe dọa số một đối mặt với Hoa Kỳ hiện nay. Chúng ta phải tự hỏi ngày nay Lầu Năm Góc đang đi theo chiến lược từ thời Chiến Tranh Lạnh của họ sát đến mức nào, và liệu nó có bao gồm những vụ tấn công khủng bố cờ giả tương tự nhắm vào dân thường ở châu Âu nhằm tạo ra một bầu không khí bất an để rồi các chính sách độc tài hơn có thể dễ dàng được áp đặt lên công chúng? Chúng ta cũng phải tự đặt dấu hỏi về sự trùng hợp kỳ lạ của việc Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan cảnh báo chỉ vài ngày trước rằng, "không có lý do gì khiến quả bom nổ tại Ankara [vào ngày 12/3] lại không thể nổ tại Brussels."

Nhưng khủng bố Hồi giáo có vai trò gì trong khuôn mẫu này?

Bạn có thể đã nhận thấy rằng bất cứ khi nào một vụ tấn công kiểu như thế này xảy ra, nó được tự động đưa vào 'câu chuyện không hồi kết' của 'khủng bố Hồi giáo'. Không cần cung cấp bất cứ bằng chứng thực sự nào để hỗ trợ cho tuyên bố của các nhà chức trách phương Tây rằng 'kẻ đánh bom tự sát Hồi giáo' là thủ phạm bởi vì kết quả của 14 năm chiến dịch tuyên truyền vùi dập ác ý chống lại người Hồi giáo là tất cả mọi người 'đều tự động biết rằng' đó là 'bọn Hồi giáo'. Nhưng giả sử chúng ta cứ chấp nhận ý tưởng kẻ đánh bom tự sát xem nó ra sao.

Điểm chung của 95% những vụ tấn công được cho là tự sát từ năm 1980, không phải là tôn giáo, mà là sự đáp trả chiến lược đối với sự can thiệp hoặc chiếm đóng quân sự của phương Tây (hay đồng minh phương Tây) trên một lãnh thổ mà những kẻ khủng bố coi là quê hương, hay một vùng đất có ý nghĩa rất lớn đối với chúng. Từ Lebanon và Bờ Tây trong thập kỷ 80 và 90, cho đến Iraq và Afghanistan và đến tận vụ đánh bom Brussels hôm nay, chính sự can thiệp quân sự của phương Tây - và đặc biệt là sự chiếm đóng quân sự của phương Tây - trên lãnh thổ nước ngoài là nguyên nhân kích động khủng bố tự sát hơn bất cứ điều gì khác.

Nhưng chúng tôi vẫn không tin vào điều đó. Cắt đi hình ảnh kẻ khủng bố hoạt động một mình, ngơ ngơ ngác ngác, và chúng ta có thể thấy đây rõ ràng là một tổ chức quân sự rất hiệu quả, có khả năng lên kế hoạch và thực hiện những vụ tấn công phức tạp với mức độ tàn phá cao tại trung tâm một xã hội phương Tây công nghệ cao với đầy các thiết bị, nhân viên an ninh và mạng lưới mật vụ khắp nơi.

Vụ tấn công Brussels là một chiến dịch phức tạp trên nhiều địa điểm. Bằng cách nào đó, nó đã né tránh được tất cả hệ thống an ninh trong thành phố có thể coi là Washington, DC của châu Âu, nơi đang được đặt trong tình trạng báo động cao kể từ sau vụ tấn công Paris tháng 11 vừa qua, bao gồm cả sự có mặt thường trực (giờ có vẻ là vĩnh viễn) của binh lính tuần tra trên đường phố. Thế nhưng những kẻ tấn công lại chọn hai mục tiêu ở ngay cạnh những nơi chắc chắn phải là mục tiêu hấp dẫn hơn đối với những kẻ thánh chiến đang nung nấu ý định trả thù cho cái chết của đồng nghiệp của chúng.

Hãy nhìn vào bản đồ Brussels dưới đây:

map of Brussels

Brussels
Lưu ý rằng sân bay chỉ cách trụ sở đầu não của NATO vài km. Nhưng những kẻ thánh chiến có vẻ không quan tâm đến điều đó...

Cũng lưu ý rằng trong vòng bán kính 200 m từ nhà ga tàu điện ngầm Maalbeek, những kẻ thánh chiến có thể nhắm vào đại sứ quán Hoa Kỳ, nhà Quốc hội Châu Âu, tòa nhà Hội đồng Châu Âu, và bất cứ tòa nhà nào của Ủy ban Châu Âu. Nhưng một lần nữa, những kẻ thánh chiến có vẻ không quan tâm, mà lại thích tấn công dân thường hơn, trong số đó chắc chắn có cả người Hồi giáo. Nhớ rằng đây là trụ sở đầu não của NATO và EU, hai tổ chức đã tiến hành những cuộc ném bom Iraq, Afghanistan, Libya và Syria.

Có một điều nữa làm chúng tôi bối rối: tại sao các vụ tấn công 'khủng bố Hồi giáo' luôn luôn thực hiện bởi 'những kẻ đánh bom tự sát'? Nếu ai đó có khả năng chế tạo một quả bom và lên kế hoạch cho chiến dịch, tại sao lại đi tự nổ tung bản thân lên? Phải chăng ý nghĩ đi đến mục tiêu, đặt quả bom xuống và bước đi chưa bao giờ xảy ra với những kẻ này? Nói rõ ràng hơn, làm sao chúng ta khớp được khía cạnh 'kẻ đánh bom tự sát' trong vụ đánh bom Brussels, với việc có rất nhiều chấn thương ở dưới chân trong số các nạn nhân, điều gợi ý mạnh mẽ rằng có quả bom phát nổ khi nằm trên mặt đất?

Dĩ nhiên, ở đây chúng tôi đang giả ngây thơ một chút. Bởi vì ý tưởng về kẻ 'đánh bom tự sát Hồi giáo' là món quà trời cho đối với bất cứ ai muốn bôi nhọ, phỉ báng và hạ thấp người Hồi giáo. Ngoài việc giết hại dân thường, hành động 'đánh bom tự sát' - và sự thiếu vắng hoàn toàn bất cứ bản năng sinh tồn nào mà nó truyền đạt - ngay lập tức có xu hướng hạ thấp bạn và lý tưởng của bạn (nếu có) trong mắt người dân bình thường, và thay vào đó mang lại hình ảnh bạn như một kẻ cực đoan, điên cuồng và mất lý trí.

Do vậy, chiến dịch 'khủng bố Hồi giáo' ở châu Âu này là hoàn toàn phản tác dụng nếu mục tiêu là giải phóng vùng Trung Đông khỏi sự xâm lược của NATO. Trên thực tế, nó trực tiếp tạo điều kiện cho nhiều can thiệp quân sự của phương Tây hơn nữa vào vùng Trung Đông với lý do 'đối phó với mối đe dọa khủng bố' và, như đã nhắc tới ở trên, biện minh cho việc áp đặt các chính sách nhà nước cảnh sát khắt khe lên xã hội phương Tây và sự hạn chế hoạt động đi lại của người dân bình thường.

Điều chúng tôi muốn nói ở đây, nếu bạn vẫn chưa nhận ra, là 'các vụ tấn công khủng bố Hồi giáo' có nhiều khả năng là một dạng chiến tranh ủy nhiệm tiến hành bởi Hoa Kỳ (và những chính phủ phương Tây tay sai khác) với mục đích duy trì sự kiểm soát đối với 'lợi ích' của họ. Những lợi ích ấy đã và đang là sự kiểm soát và áp đặt đời sống chính trị ở tất cả mọi nơi trên thế giới và, dĩ nhiên, sự kiểm soát ngày càng chặt chẽ hơn cái tài nguyên quý giá nhất của hành tinh này: con người.

Ý tưởng về một 'cuộc chiến tranh ủy nhiệm' tiến hành bởi chính phủ như một cách để che giấu ý định thực sự của họ có thể là mới mẻ đối với bạn, nhưng nó không hề mới đối với các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự của bạn. Phản ứng trước vụ tấn công tại Brussels hôm nay, giám đốc cơ quan tình báo Ukraine nói rằng ông ta "sẽ không ngạc nhiên nếu cuối cùng nó lộ ra rằng vụ tấn công Brussels là một phần của cuộc chiến tranh hỗn hợp tiến hành bởi Nga." Dĩ nhiên, ý tưởng rằng Nga đứng sau vụ tấn công này là nực cười, và hoàn toàn khớp với chiến dịch tuyên truyền chống Nga đang diễn ra, dẫn đầu bởi Hoa Kỳ, trong đó gần đây kẻ hiếu chiến số một của NATO tại châu Âu, Tướng Breedlove cáo buộc Nga đã tạo ra cuộc khủng hoảng tị nạn để "áp đảo và bẻ gãy châu Âu". Vâng đúng rồi, Nga, đất nước đã dành 6 tháng qua để tiêu diệt đạo quân khủng bố tại Syria, nguyên nhân trực tiếp của cuộc khủng hoảng tị nạn, thực ra đã tạo ra cuộc khủng hoảng tị nạn như một hình thức 'chiến tranh hỗn hợp' chống lại châu Âu! Bạn thực sự phải là một kẻ thái nhân cách toàn diện, hay điên rồ lâm sàng (không có gì khác nhau lắm) để rút ra kết luận như vậy.

Chiến tranh hỗn hợp cũng giống như chiến tranh ủy nhiệm. Đó là chiến tranh bằng những biện pháp gián tiếp, trong đó một bên tìm cách tạo ra cho đối phương của mình tác động giống như từ một cuộc tấn công trực tiếp mà không cần phải trực tiếp tấn công, trong khi một bên thứ ba bị đổ lỗi. Vậy xét đến việc kết quả trực tiếp của cái gọi là 'khủng bố Hồi giáo' là mang lại biện minh cho sự can thiệp hơn nữa của các chính phủ phương Tây đối với vùng Trung Đông và sự kiểm soát ngày càng chặt hơn của nhà nước cảnh sát đối với dân chúng châu Âu, bạn thử đoán xem ai được hưởng lợi nhiều nhất từ những vụ tấn công này? Nga? Những người Trung Đông và Hồi giáo đang chiến đấu vì tự do? Hay một nhóm lãnh đạo chính trị và doanh nghiệp nào đó ở phương Tây?

Dịch từ bản tiếng Anh: Who is Bombing European Civilians?