MK-ULTRA
Cách đây gần 60 năm, Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) thực hiện cuộc thử nghiệm bất hợp pháp và "tàn ác đến mức ngỡ ngàng" lên chủ thể con người. Con người bị đưa lên bàn thí nghiệm, bị biến thành "chuột bạch" bất đắc dĩ. Họ bị hành hạ, tác động đến tâm lý, thần kinh nhằm giúp CIA tạo ra một loại thuốc có thể "điều khiển con người" để giành chiến thắng trong cuộc chiến tình báo với phe thuộc Liên Xô cũ và cho các mục đích giải trí khác. Dự án kinh hoàng này mang tên "MK-ULTRA".

Sai lầm của CIA

Dự án "MK-ULTRA" là những cuộc thí nghiệm được thực hiện trên cơ thể con người diễn ra vào đỉnh điểm của cuộc Chiến tranh Lạnh. Những nạn nhân bị tiêm các loại thuốc như các loại ma túy mạnh gây ra ảo giác (LSD), thuốc an thần, liệu pháp thôi miên, tác nhân sinh học và phóng xạ.

"MK-ULTRA" thực tế diễn ra trong 7 năm với mục đích cuối cùng là sản xuất ra các loại thuốc dùng để kiểm soát, can thiệp điều khiển trí óc con người nhằm chống lại phe do Liên Xô đứng đầu. Vì vậy, "MK-ULTRA" còn được gọi là chương trình điều khiển trí óc trong đó đối tượng nghiên cứu chính là các công dân Mỹ và Canada. Dự án do Sidney Gottlieb đứng đầu, chính thức khởi động từ ngày 13-4-1953 theo lệnh của Giám đốc CIA hồi đó là Allen Welsh Dulles.

Đặc biệt, CIA muốn dùng các loại thuốc này để "tấn công" các nguyên thủ quốc gia, trong đó có Chủ tịch Cuba Fidel Castro. Dự án do CIA điều hành nên mọi việc được giữ kín, từ khâu chi tiền, chọn đối tượng đều ngụy trang bằng những dự án nghiên cứu khoa học rất đàng hoàng. Các thí nghiệm trong dự án "MK-ULTRA" được nhiều người biết đến, trong đó có cả việc dùng LSD, chất gây choáng, thôi miên và gây ảo giác ở con người. Thuốc được tiêm cho cả người của CIA, bác sĩ, quân nhân, y tá, nhân viên chính phủ, gái mại dâm, bệnh nhân tâm thần, tù nhân và cả những người bình thường.

MK-ULTRA victim

Một nạn nhân của dự án MK-ULTRA
Ngoài việc dùng thuốc, trong dự án, CIA còn sử dụng kỹ thuật sốc điện nặng, hành hạ thể chất lẫn tinh thần. Mục đích của dự án là tạo ra những "Manchurian candidates" (tạm dịch: "Các ứng viên Mãn Châu"- thuật ngữ này được lấy từ một cuốn tiểu thuyết năm 1959 của Richard Condon nói về con trai của một chính trị gia người Mỹ bị tẩy não rồi sau trở thành sát thủ). "Các ứng viên Mãn Châu" được lập trình để thực hiện những vụ ám sát hoặc những nhiệm vụ bí mật theo lệnh của CIA.

Năm 1955, một tài liệu mật liên quan đến dự án này bị lộ, trong đó liệt kê hàng loạt những phương pháp được áp dụng trong dự án. Người ta không khỏi kinh hoàng khi biết CIA đã dùng khoảng 17 thủ thuật khác nhau gây tác động đến tâm trí như gây cảm giác gần như chết đuối, sốc điện, bỏ đói hoặc khát, không cho ngủ, làm gãy hoặc vẹo hông, làm ngạt thở, hoặc cưỡng ép mang thai, dùng các phương pháp nhân tạo để gây rối loạn... Để che giấu dư luận, năm 1964, dự án được đổi tên thành MK-SEARCH và đến năm 1973 theo lệnh của Giám đốc CIA Richard Helms lúc đó, mọi hồ sơ liên quan bị tiêu hủy.

Mặc dù CIA khẳng định không còn tiếp tục những thí nghiệm này nữa nhưng dư luận cho rằng, dự án đang đi vào bí mật và Monarch trở thành người kế cận của dự án "MK-ULTRA" nói trên.

Hệ lụy kinh hoàng

Tuy nhiên, đến năm 1975, thảm họa nghiên cứu này bị tờ New York Times phanh phui. Sau đó, dự án này bị Ủy ban tôn giáo của Quốc hội (CC) Mỹ đưa ra công chúng và một ủy ban khác có tên là Rockefeller (RC) tiến hành điều tra.

Tuy nhiên, việc điều tra của hai cơ quan nói trên bị Giám đốc CIA Richard Helms cản trở khi ông này ra lệnh hủy toàn bộ những gì liên quan. Động thái này buộc CC lẫn RC phải dựa vào tuyên thệ của những người trực tiếp tham gia và lượng rất nhỏ hồ sơ còn sót lại. Năm 1997, dựa theo Đạo luật Tự do thông tin (FIC), người ta khôi phục được 20.000 tài liệu khác nhau có liên quan đến dự án "MK-ULTRA" và sau đó Thượng viện tiến hành nghe giải trình toàn bộ sự thật. Theo số liệu điều tra, CIA chi khoảng 10 triệu USD (khoảng 80 triệu USD theo thời giá hiện tại) cho dự án nhưng kết quả thu về thì thật thảm bại.

Dự án khiến nhiều người thiệt mạng thương tâm như Frank Olson, chuyên gia sinh hóa của quân đội Mỹ, người dùng LSD mà không hề hay biết. Sau khi Olson qua đời cáo phó lại ghi là quyên sinh, song trên thực tế, do ảnh hưởng của thuốc, ông bị rơi xuống từ tầng 13 tại một khách sạn ở New York. Chỉ có một đồng nghiêp là chuyên gia hóa học Sidney Gottlieb biết được sự thật. Mãi đến năm 1975, gia đình Olson mới nhận được tiền bồi thường 750.000 USD từ chính phủ kèm theo lời xin lỗi muộn màng.

Nạn nhân khác là Harald Blauer, tay vợt nổi tiếng ở New York qua đời tháng 1-1953 nhưng mãi sau này người ta mới biết Blauer là nạn nhân của dự án "MK-ULTRA" do dùng thuốc MDMA.