Bob Kerrey

Bob Kerrey, kẻ từng tham gia thảm sát hàng chục người trong chiến tranh Việt Nam, hiện được bổ nhiệm lãnh đạo Đại học Fulbright vừa được thành lập.
Bạn đọc của Google.tienlang nêu ý kiến đáng suy ngẫm: "Bọn VnExpress ngay ban biên tập của nó là bọn bưng bô cho bu mẽo, ý kiến nào ủng hộ BBT thì nó để, ngược chiều là nó xóa! Lạ gì!". Chủ nhân ý kiến này không đưa ra các dẫn chứng để chứng minh khiến thành viên Google.tienlang trong ca trực ban ban đầu đã định xóa đi nhưng sau đó đã giữ lại và đề nghị tập thể Nhóm Biên tập G.TL thảo luận, quyết định. Để đi đến quyết định, chúng tôi buộc phải tìm hiểu thêm về VnExpress và giật mình thấy rằng bên cạnh bài báo có vẻ trung dung, đa chiều, VnExpress khéo léo lái dư luận theo hướng ủng hộ Bob Kerrey và mượn lời bạn đọc đi theo hướng này. Bên cạnh đó, chúng tôi phát hiện một hiện tượng đáng BÁO ĐỘNG ở báo VnExpress: VNEXPRESS ĐANG XÓA DẤU VẾT TỘI PHẠM CHO BOB KERREY! VnExpress vừa mới đây đã ĐỒNG LOẠT XÓA ĐI NHIỀU BÀI BÁO TRÊN VnExpress ghi nhận tội ác của Bob Kerrey!

Nếu bạn đọc vào trang wiki mục "Thảm sát Thạnh Phong" thì sẽ thấy ở phần "Liên kết ngoài" có link và tiêu đề 2 bài báo ghi nhận tội ác của Bob Kerrey là John DeCamp yêu cầu Bộ Quốc phòng Mỹ điều tra vụ Thạnh Phong"Đã đến lúc người Mỹ phải biết sự thật". Tuy nhiên, khi mở cả hai link này thì đều cho ta kết quả "Không tìm thấy đường dẫn này":
VnExpress link not found
Đây là hai bài báo mà VnExpress đăng từ năm 2011. Cả hai bài báo đã hiện diện trên mạng suốt 5 năm qua, cho đến tận 30 Tháng Năm 2016 07:03:33 GMT và 1 Tháng Sáu 2016 07:34:36 GMT hai bài báo này vẫn còn. Nhưng BỖNG DƯNG(?) cả hai bài báo này bị KHAI TỬ ĐỒNG LOẠT chỉ trong ngày 2/6/2016?

VnExpress article from web cache
VnExpress article from web cache
Lại phải nhờ đến bộ nhớ của ông Gúc khi nhấn vào link NÀY và link NÀY, Google.tienlang xin "phục hồi" lại hai bài báo ghi nhận tội ác của Tên Tội phạm chiến tranh Bob Kerrey dưới đây:

Thứ năm, 21/6/2001 | 11:17 GMT+7

"Đã đến lúc người Mỹ phải biết sự thật"

Luật sư bang Nebraska, ông John William DeCamp, đã nói như vậy. Hôm qua (20/6) ông đã gửi thư lên các Thượng nghị sĩ John McCain, Chuck Hagel, John Kerry, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Donal Rumsfeld yêu cầu mở cuộc điều tra để đền bù và giải quyết vụ thảm sát Thạnh Phong.

Luật sư John William DeCamp là cựu thượng nghị sĩ bang Nebraska, hiện là luật sư, chủ công ty luật mang tên ông. Ý nguyện của ông là muốn đứng về phía 21 nạn nhân trong vụ thảm sát Thạnh Phong kiện Robert Kerrey. Điều này được khẳng định thêm từ một quyển sách của chính ông viết, do Nhà xuất bản AWT Lincoln bang Nebraska phát hành, dày trên 400 trang.

Tháng 3 vừa qua, một tháng trước khi New York Times và CBS News loan tin về vụ Bob Kerrey và Thạnh Phong, luật sư John DeCamp cùng vợ con lưu trú tại Việt Nam trong một kỳ nghỉ. Ông nhớ lại khoảng thời gian xảy ra vụ việc: "Ít nhất là hai tuần liền, trên trang nhất các báo ở Mỹ đều nói về vụ Bob Kerrey và đăng tải hình ảnh bà Út Lãnh. Tôi rất giận Bobby, ông ta thành công và trở hành người hùng nhờ vào ngôi sao đồng và huân chương danh dự, nhưng hai thứ đó đều có được nhờ những thành tích dối trá". Lúc Bob Kerrey mới được huân chương, chính John DeCamp thừa nhận cũng rất hâm mộ Bob Kerrey, nhưng sau khi vụ Thạnh Phong ra ánh sáng thì sự hâm mộ đã chuyển sang phẫn nộ. Ông nói: "Đã đến lúc dân Mỹ cần biết sự thật. Ngay từ thời chiến tranh Việt Nam, tôi vận động tranh cử từ Việt Nam vì muốn mọi người biết sự thật về cuộc chiến, chúng tôi đã không được nghe nói thật về cuộc chiến này. Và hôm nay, hơn 30 năm sau, người ta vẫn tiếp tục nói dối. Trong Thế chiến thứ hai, những kẻ gây ra tội ác phải bồi thường chiến tranh, người Mỹ chúng tôi yêu cầu như vậy. Nay tội ác do lính Mỹ gây ra ở Thạnh Phong cũng cần được nhìn nhận là tội ác chiến tranh và bồi thường. Người Mỹ đi đâu cũng dạy người ta về nhân quyền, nay đến lượt mình không thể chối quanh co hay bảo rằng không biết để lờ đi".

DeCamp đã tìm những tài liệu về luật chiến tranh, sưu tập gần hết những bài báo Mỹ nói về vụ việc. Theo ông, việc nhiều tờ báo tỏ thái độ ủng hộ Bob Kerrey là điên rồ. Sau khi có đủ tư liệu, ông đi hỏi ý kiến một số thượng nghĩ sĩ về vụ việc. Người ủng hộ, người phản đối, người im lặng phớt lờ yên phận. Tuy nhiên, ông nói: "Chắc chắn sẽ có rất nhiều người trong chính phủ ủng hộ và hoan nghênh tôi. Tất cả những người trọng danh dự đều xấu hổ về việc này".

Lawyer John W. DeCamp and Thạnh Phong massacre victim

Luật sư John W. DeCamp hỏi thăm bà Ba Nhị
Sáng 5/6, bà Bùi Thị Nhị, ông Võ Văn Trĩ và bà Phạm Thị Lãnh đến ngôi biệt thự nơi luật sư cư trú. Ông yêu cầu bà Út Lãnh kể lại những gì đã xảy ra trong đêm kinh hoàng ở Thạnh Phong. Câu hỏi đầu tiên ông đặt ra: "Bà có dám bước qua máy kiểm tra nói dối không?". Bà Út đã kêu lên: "Trời ơi, tui thấy sao nói dzậy, đâu có nói dóc đâu mà sợ". Ông luật sư vỗ tay khẳng định: "Nếu tôi cũng hỏi câu hỏi này với Bobby, chắc chắn ông ta sẽ trả lời không". Điều thứ hai, ông hỏi gia đình bà Nhị có muốn ông đại diện cho các nạn nhân trước toà án và gia đình bà Nhị đồng ý.

Ông tâm sự: "Lúc đầu tôi còn hồ nghi, nhưng gặp họ tôi tin rằng những con người này không thể nói dối. Trên chính trường Mỹ người ta dường như luôn nói dối, vì vậy mới cần đến máy kiểm tra nói dối". Ngày 12/6, luật sư John W. DeCamp rời Việt Nam, mang theo tờ đơn kiện có chữ ký của các nạn nhân và tiến hành thủ tục kiện tại Mỹ.

Đơn kiện ghi rõ: "Hành động giết phụ nữ, trẻ em không vũ khí của toán lính do Bob Kerrey dẫn đầu đã vi phạm luật chiến tranh, công ước Geneve và những điều cơ bản của luật nhân quyền... Nay những người đứng tên dưới đây (bà Bùi Thị Nhị, 73 tuổi, con gái ông Bùi Văn Vát - người bị cắt cổ; ông Võ Văn Trĩ, con trai bà Nhị; bà Phạm Thị Lãnh - nhân chứng của vụ việc) là thân nhân, bạn bè của những nạn nhân yêu cầu và đồng ý để luật sư John William DeCamp làm đại diện cho mình, kiện và yêu cầu những bên có liên quan gây ra vụ thảm sát bồi thường những thiệt hại do vụ thảm sát gây ra"...

(Theo Tuổi Trẻ, 21/6)
***

Thứ tư, 27/6/2001 | 09:28 GMT+7

John DeCamp yêu cầu Bộ Quốc phòng Mỹ điều tra vụ Thạnh Phong

"Tôi chính thức đề nghị các ông mở cuộc điều tra xem những gì đã xảy ra hoặc không xảy ra vào đêm 25/2/1969. Nếu các ông chứng minh rằng Bob Kerrey đúng, hoặc chỉ cần đúng một ít, tôi và các thân chủ của tôi sẽ không yêu cầu bồi thường hoặc xin lỗi...", trong bức thư gửi Thượng nghị sĩ John McCain, Chuck Hagel, John Kerry, Bộ trưởng Quốc phòng D. Rumsfeld (19/6), luật sư John DeCamp viết như vậy.

Trước đó, khi từ Việt Nam về Mỹ, luật sư đã soạn và gửi thư cho ông Bob Kerrey với tư cách là luật sư đại diện cho nạn nhân. Bức thư đề ngày 13/6 và Bob Kerrey có 5 ngày để suy nghĩ trả lời đề nghị của John W. DeCamp nêu trong thư. Nhưng đến ngày 19/6 (tức là 20/6 giờ Việt Nam), Bob Kerrey vẫn im lặng.

Bức thư gửi Bob Kerrey

Trong bức thư DeCamp viết:
"Jennifer (con gái của luật sư John DeCamp) từng là bạn của con ông, vẫn nghĩ ông là người tuyệt vời. Vì làm theo đề nghị của con tôi nên lá thư này chỉ được gửi duy nhất đến ông. Không có bản sao gửi cho người thứ hai, báo chí hay bất cứ nhân vật nào trên hành tinh này, trong vòng ít nhất năm ngày kể từ khi nó được gửi đến ông. Ông có cơ hội xem xét thật kỹ lưỡng và quyết định việc ông có thương lượng trực tiếp với tôi hay không về vụ việc. Thư này đề nghị ông và những người dưới quyền ông lúc bấy giờ bồi thường cho thân nhân còn sống sót của các nạn nhân bị giết ở Thạnh Phong.

Trước khi tôi viết tiếp, tôi xin trả lời những câu hỏi đang xuất hiện trong đầu của ông: (1) Vâng, tôi vừa ở Việt Nam 2 tuần. Trong thời gian đó, tôi có bỏ thời gian điều tra vụ việc; (2) Vâng, tôi đã ký kết với những thân nhân của 21 người bị giết, trong đó họ yêu cầu tôi đại diện cho họ; (3) Kèm theo bức thư này là bức ảnh tôi chụp cùng với một trong số thân nhân của họ; (4) Tôi tin rằng những điều tôi nói về vụ thảm sát Thạnh Phong dưới đây không lập lờ, không thổi phồng, cũng không sợ bị chứng minh là sai.

A- Đợt càn của các ông không được như ý kể từ khi gặp căn hầm thứ nhất, nơi một ông già, vợ ông ta cùng 3 đứa cháu ẩn trú. Vì thế các ông đã chọn cách giết người bằng dao để không gây ra tiếng động, nhằm đảm bảo an ninh. Không có ai trong số những người đó có trang bị vũ khí, cũng không có bắn trả hay bất cứ hành động nào đe dọa làm nguy hại đến ông.

B- Rõ ràng các ông không hề bị bắn dù trước hay sau khi giết người ở căn hầm thứ nhất. Các ông biết điều đó, tôi cũng biết điều đó và tôi chắc rằng ông trời cũng biết.

C- Đến căn hầm thứ hai, các ông gom các nạn nhân lại rồi hành hình tập thể. Trong số đó có ba phụ nữ mang thai gần sinh nở, một số trẻ em, người già. Tất cả đều không có vũ khí, không chống trả, không có hành động gì đe dọa hay biểu hiện đe dọa đến sự an nguy của ông.

D- Tôi có trong tay danh sách từng cá nhân bị giết, trong đó có cả những phụ nữ mang thai nếu ông muốn tôi có thể cho ông xem.

E- Những cá nhân mà tôi đại diện đều còn sống và sẵn sàng chấp nhận kiểm tra nói dối để chứng minh những gì họ nói đều là sự thật, đặc biệt là bà Bùi Thị Lượm (đứa bé 12 tuổi bị bắn nhưng còn sống sót) và Phạm Thị Lãnh.

F- Đứa bé 12 tuổi còn sống sót nay sẵn sàng cho các ông xem vết thương nơi đầu gối của cô ta, hậu quả do các ông bắn.

Tôi tin rằng hậu quả chiến tranh là thứ yếu, cái chính là điều mà anh bạn Bob Kerrey của tôi thường nhắc đến "hàn gắn". Và từ những điều nói ở trên tôi đưa ra đề nghị:

Bob Kerrey thông báo chính thức đóng góp vào quỹ giúp những nạn nhân Thạnh Phong từ nguồn tài chính của bản thân và những người tham gia trong vụ thảm sát 2 triệu USD, để ít nhất có thể làm những việc sau đây: xây dựng đài tưởng niệm những nạn nhân (cả hai bên) ở Thạnh Phong; bồi thường cho những người còn sống sót ở Thạnh Phong; xây một ngôi trường, kéo lưới điện, trang bị những phương tiện truyền thông cho Thạnh Phong - ngôi làng nghèo nhất trong các ngôi làng nghèo; phát triển một số mô hình làm ăn, kinh doanh ở đây...

Tôi sẽ không làm gì trong vòng năm ngày như đã giao hẹn. Nếu tôi không nghe ông hoặc người đại diện của ông hồi âm, tôi sẽ gửi thư này đi và hành động như một luật sư đại diện cho nạn nhân".
"Công lý đòi hỏi nhiều hơn ở nước Mỹ"

Năm ngay sau khi lá thư được gửi đi, John DeCamp vẫn không nhận được phản hồi của Bob Kerrey. Ngày 17/6, Bob Kerrey còn tới một hội nghị ở Washington do một số Việt kiều tổ chức để trao tặng ông một "giải thưởng cộng đồng", tỏ lòng ủng hộ cựu thượng nghị sĩ Kerrey. Tại hội nghị này, Bob Kerrey lặp lại lời "xin lỗi vì cái chết của những người dân Việt Nam vô tội 32 năm trước", nhưng nhất quyết rằng ông và các binh lính dưới quyền không thực hiện việc giết hại thường dân (theo tờ Journal Star 18/6).

Chính vì vậy, John DeCamp đã gửi thư cho các Thượng nghị sĩ John McCain, Chuck Hagel, John Kerry, Bộ trưởng Quốc phòng D. Rumsfeld. Trong đó có đính kèm theo bức thư do luật sư viết gửi Bob Kerrey.

Trong thư, luật sư John DeCamp nhấn mạnh:
"Nếu cuộc điều tra của các ông đi đến kết luận: (1) Vụ thảm sát thật sự xảy ra, (2) Người kể sự thật là G. Klann và hai người phụ nữ Việt Nam, (3) Hành động của Bob Kerrey đã vi phạm công ước Genève, luật nhân quyền do Mỹ bày ra, khi đó và chỉ khi đó tôi sẽ đại diện thân chủ yêu cầu xin lỗi, bồi thường...

Theo lời Bob Kerrey kể cho các ngài Thượng nghị sĩ McCain, Hagel, Kerry, ông ta quả là người hùng, còn những người dân ở Thạnh Phong bị gán cho cái mác là kẻ nói dối, kẻ cơ hội. Nhưng tôi có thể chứng minh sự thật hoàn toàn ngược lại với những gì ông ta kể... Những chứng nhân của vụ việc và những người phải chôn cất nạn nhân sau đó đều kể như nhau, dù đã 32 năm. Những câu chuyện lịch sử truyền miệng đó không phải mới được dựng lên vài tháng hay vài năm nay. Có thể xác định điều này dễ dàng. Những xác nghiệm bằng những phương tiện khoa học kỹ thuật nếu muốn tìm sự thật. Tôi gửi thư này trước khi tiến hành những bước kiện tụng tiếp theo giúp các nạn nhân. Một lần nữa, xin nhắc lại yêu cầu của tôi là mở một cuộc thẩm vấn đều tra theo luật, do các cơ quan chức năng tiến hành và giám sát về những gì đã xảy ra ở Thạnh Phong đêm 25/2/1969. Nếu tôi vẫn không nghe các ngài trả lời trong vòng ba tuần, một khoảng thời gian hợp lý, tôi sẽ xem như các ngài không quan tâm, tôi sẽ chính thức kiện.

Kerrey nói giờ đây ông ta đã thanh thản với những gì xảy ra đêm đó, nhưng đáng tiếc thay, những nạn nhân, con cái và cháu của những người bị giết thì không hoặc ít ra vẫn chưa thanh thản. Kerrey có huân chương. Còn họ có những nấm mồ. Công lý đòi hỏi nhiều hơn ở nước Mỹ".