
© The Moscow Times
Người Kurd Syria đã cáo buộc Nga phản bội họ khi không can thiệp vào chiến dịch "Cành ô liu" của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ... Nhưng đáng tiếc cho người Kurd Syria (YPG), người Nga không ngăn chặn, không phải vì không có khả năng ngăn chặn, mà vì chiến dịch này có lợi cho Nga.
Tác động của chiến dịch "Cành ô liu" (nếu như trong giới hạn đỏ) đem đến cho Nga những lợi ích chiến lược ngắn hạn, dài hạn, rất quan trọng tại Syria và Trung Đông với 3 đối tác chủ yếu là Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ và người Kurd Syria mà ta thấy sau đây:
"Chiến dịch cành ô liu" là nhu cầu tất yếu!Trước hết, có thể xác định rõ thế này: Đối với Thổ Nhĩ Kỳ, vấn đề người Kurd là vấn đề cuộc sống và cái chết với nhà nước của họ. Bởi vì, họ có hàng triệu người Kurd trên lãnh thổ, do đó, sự độc lập, tự trị, ly khai... của người Kurd có nghĩa là nhà nước cộng hòa của họ bị phá hủy.
Đó là lý do vì sao Ankara muốn ngăn chặn bất cứ lực lượng người Kurd nào Kurd Iraq hay Kurd Syria hành động ly khai độc lập thành một nhà nước riêng, ảnh hưởng xấu, nghiêm trọng đến người Kurd Thổ Nhĩ Kỳ.
Trong khi đó, người Kurd Syria đại diện là đảng YPD đã ảo tưởng quá nhiều trong 7 năm nội chiến Syria. YPD chơi 2 con bài Nga và Mỹ với đối sách "đi dây" với một bên là Mỹ và bên còn lại là Nga-Thổ Nhĩ Kỳ-Iran-Syria rất nguy hiểm và thiếu logic.
YPD muốn độc lập, muốn tự trị thành nhà nước riêng... là thứ mà Mỹ không thể cung cấp. Trong khi những thứ đó phụ thuộc chủ yếu vào Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và chính quyền Syria.
Mỹ chỉ cung cấp vũ khí, nghĩa là, người Kurd Syria phải đánh nhau với Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, với quân đội Syria (SAA) nếu như muốn độc lập... Đây là lối chơi của Mỹ sau khi IS và các lực lượng khác bị đánh tan. Mỹ sử dụng con bài người Kurd Syria để tạo ra khu vực đứng chân tại Syria, chia cắt Syria tạo ra tình hình mất ổn định, hỗn loạn thường trực nhằm trục lợi...lại đụng chạm quá lớn đến lợi ích an ninh của Thổ Nhĩ Kỳ.
Chính "giọt nước cuối cùng" khiến cho "chiến dịch cành ô liu" mở màn là Mỹ đang chuẩn bị triển khai một "lực lượng an ninh phía Bắc Syria (BSF) với 30.000 chiến binh người Kurd Syria (YPG) do Mỹ huấn luyện, cung cấp trang bị vũ khí..."
Không khó hiểu sự giận dữ của Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan khi tuyên bố: "Chúng tôi sẽ hủy diệt tất cả các tổ chức khủng bố, từng tên một ở Syria, bắt đầu từ Afrin đến Manbij". Đó cũng là mục tiêu, phạm vi chiến dịch "cành ô liu" mà ông Erdogan tuyên bố sau này.
Đối với Erdogan, YPG và nay là BSF, đồng minh lớn nhất của Mỹ, là tổ chức khủng bố, là cánh tay nối dài của PKK.
Nga đã ghi nhận và thấu hiểu "cảm giác an ninh" của Ankara trong vấn đề người Kurd và tất nhiên qua đó, Ankara cũng hiểu được "cảm giác an ninh" của Nga khi NATO cứ tiến về phía Đông trong vấn đề Ucraine, Crimea...
Và, quan trọng hơn, điều trùng hợp lý thú là "cảm giác an ninh" của Ankara lại phù hợp với lợi ích chiến lược của Moscow.
Lợi ích Nga trong "chiến dịch cành ô liu"!Trước khi "chiến dịch cành ô liu" mở màn tại Afrin, Nga đã rút toàn bộ cảnh sát quân sự, nhân viên y tế của mình ra khỏi đây để tránh nguy hiểm. Hành động này của Nga chúng tỏ cáo buộc của người Kurd Syria, rằng Nga không can thiệp, ngăn chặn Thổ Nhĩ Kỳ tấn công Afrin là đúng.
Không chỉ thế, chính quyền Assad cũng đã từng tuyên bố này nọ...nhưng sau đó cũng không có động tĩnh gì...
Tất cả hành động của Nga, Syria đều cho thấy: "quân đội của Erdogan cứ...tự nhiên mở chiến dịch". Bởi lẽ, Nga-Syria có mấy cái lợi trong chiến dịch quân sự này của Thổ Nhĩ Kỳ sau đây:
Thứ nhất, cảnh cáo tham vọng của người Kurd Syria tham gia trong cuộc chơi địa chính trị nguy hiểm của họ. Mỹ chỉ có thể lợi dụng, sử dụng Kurd Syria chứ không có ngược lại.
Khu vực lãnh thổ Kurd Syria chỉ có thể trở thành căn cứ của Mỹ, chiến binh YPG chỉ có thể trở thành lính bảo vệ, đánh thuê cho Mỹ chứ tuyệt nhiên không bao giờ trở thành một khu tự trị hay nhà nước độc lập.
Chỉ có Nga mới cung cấp cho người Kurd Syria quyền lực tối đa mà họ thực sự có thể có được - quyền tự trị ở trong một nhà nước Syria. Vì vấn đề này, Nga đã sẵn sàng làm việc chủ yếu từ trước với Damascus, và thậm chí với cả Ankara. Nhưng người Kurd Syria đã "tham bát bỏ mâm".
"Chiến dịch cành ô liu", mối đe dọa của Thổ Nhĩ Kỳ, đang đẩy người Kurd Syria đến đàm phán với Damascus. Bởi vì chỉ có Damascus và Moscow mới có thể đảm bảo an ninh từ phía Thổ Nhĩ Kỳ, ngay cả khi họ được quyền tự trị trong một nhà nước thống nhất Syria.
Thứ hai, phá tan khu vực "gieo hạt hỗn loạn" của Mỹ tại phía Bắc Syria khi Mỹ sử dụng làm nơi đứng chân để can thiệp vào Syria thông qua lực lượng người Kurd Syria.
Đó là cái gọi "vành đai an ninh" với lực lượng 30.000 quân YPG được Mỹ trang bị vũ khí và chỉ huy, kiểm soát...
Có thể nói, đây là một ý định đúng đắn, khôn ngoan của người Mỹ.
Ở góc nhìn địa quân sự, khu vực này sẽ là nơi đứng chân, an toàn, vững chắc cho các căn cứ Mỹ tại Bắc Syria trong khu vực người Kurd. Đồng thời sẽ mở rộng kết nối với Địa Trung Hải khi điều kiện chín mùi, điều mà Mỹ đã dày công tại Al-Tanf nhưng thất bại.
Ở góc nhìn địa chính trị, người Mỹ tùy theo tình hình có thể cho phép người Kurd Syria tuyên bố độc lập bất cứ lúc nào khi "vành đai an ninh" đã kết nối với Địa Trung Hải. Lúc này, khi Mỹ đã có điểm đứng chân vững chắc trong lòng người Kurd Syria thì Nga, Thổ Nhĩ Kỳ chỉ có việc đứng nhìn Mỹ ở lại Trung Đông và Syria trong một tư thế khác.
Đáng tiếc, ý đồ của Mỹ đã bị Thổ Nhĩ Kỳ ra tay chống phá với một mức độ rất quyết liệt, không ngại cả va chạm, đối đầu với Mỹ.
Trong khi đó, quyết tâm chính trị của Nga tại Syria được thể hiện rõ nét và chủ yếu qua 3 điểm chính sau:
1. Syria phải được khôi phục như một nhà nước duy nhất mà không có sự hiện diện của quân đội nước ngoài. Người Kurd Syria sẽ nhận được quyền tự trị nhất định - với sự bảo đảm về chính quyền của họ, nhưng không có khả năng chia tách một quốc gia.
2. Sự hiểu biết lẫn nhau và tin tưởng vào mối quan hệ với Thổ Nhĩ Kỳ cần được củng cố thêm sau những kết quả không chỉ của chiến tranh Syria, mà còn về việc giải quyết Syria. Nga và Syria phải chứng tỏ để Thổ Nhĩ Kỳ biết rằng sẽ không có bất kỳ mối quan ngại nào về mối đe dọa đối với an ninh Thổ Nhĩ Kỳ khi Syria hồi sinh.
3. Nga phải bảo vệ mối quan hệ trong liên minh ba bên, Thổ Nhĩ Kỳ - Nga - Iran như bảo vệ "con ngươi mắt mình". Đây là một liên minh bảo đảm cho hòa bình cơ bản, vững chắc ở Syria và giúp củng cố vị trí của Nga trong khu vực. (Đó là lý do vì sao Putin thực hiện sách lược "vừa đấm vừa xoa" với Thổ Nhĩ Kỳ trong vụ Khmeimim và Tartus bị tấn công).
Như vậy, "Chiến dịch cành ô liu" đem đến cho Nga-Syria những lợi ích "mặc nhiên" nhưng chưa đủ, "không có bữa trưa nào miễn phí", nếu Nga-Syria để cho Thổ Nhĩ Kỳ làm gì mặc tại Afrin đến Manbij thì đổi lại Thổ Nhĩ Kỳ cũng phải để Nga-Syria làm gì mặc tại Idlib...
Thực tế đã cho thấy phía Đông Idlib đã gần như hoàn toàn rơi vào tay quân đội chính phủ. SAA đã chiếm phần lớn Abu-Duhur và đang phát triển mạnh về hướng Tây.
Nếu như có một kịch bản là toàn bộ Idlib sẽ do chính phủ Assad kiểm soát trong khi khu vực từ Afrin đến Manbij được Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát thì kịch bản đó cũng không tồi...
Nhận xét Độc giả
Bản tin Email