Sukhoi PAK FA T-50 Su-57
© sukhoi.org / Global Look PressSu-57
Dịch từ bản tiếng Anh: The implications of Russia's new weapon systems are still sinking in

Trong cuộc chiến Nga-Georgia tháng 8.2008, các chiến dịch của Binh chủng 58 Nga được đặt cho thuật ngữ là "cưỡng ép hòa bình". Đây là một thuật ngữ thích hợp để nói về tình thế nguy cấp của Nga khi đó. Nga đã thắng cuộc chiến và thực tế ép Georgia vào một trạng thái hòa bình hơn. Trong thuật ngữ về quân sự của Clausewitz, Nga đã đạt được mục tiêu chính của cuộc chiến là bắt đối thủ phải làm theo ý muốn của mình.

Từ các sự kiện 19 năm trước, người Nga đã hết ảo tưởng về văn minh phương Tây đặc biệt là Mỹ hiện vẫn đang tự cô lập trong cái bóng của chính mình khỏi những tiếng nói về lẽ phải và hòa bình bên ngoài. Không cần phải bịa đặt, thành thích của Mỹ trong vài thập kỷ qua là những thảm họa về quân sự và nhân đạo.

Thông điệp liên bang của tổng thống Vladimir Putin trước Quốc hội liên bang Nga không phải về cuộc bầu cử tổng thống sắp tới tại Nga như những người bị ám ảnh bởi cuộc bầu cử ở phương Tây phỏng đoán. Bài phát biểu của ông Putin là về việc "cưỡng ép" giới tinh hoa của Mỹ nếu không phải vào trạng thái hòa bình thì cũng về một trạng thái ôn hòa hơn, nhắc nhở họ đang hoàn toàn khu biệt mình khỏi thực tế về địa chính trị, quân sự và kinh tế của một thế giới mới.

Cũng giống như trường hợp Georgia năm 2008, sự cưỡng ép này dựa trên nền tảng sức mạnh quân sự. Quân đội Nga thời tiền Shoigu (Bộ trưởng Quốc phòng Nga) với kinh nghiệm và nhận thức về những nhược điểm của mình đã hạ đội quân do Mỹ huấn luyện và vũ trang của Georgia trong vòng 5 ngày. Kỹ thuật, đội ngũ và nghệ thuật tác chiến của Nga đơn giản hoàn toàn tốt hơn. Rõ ràng, một kịch bản tương tự không thể xảy ra giữa Nga và Mỹ. Trừ khi, huyền thoại và kỹ thuật tối tân của Mỹ xuất lộ.

Giới tinh hoa quyền lực của Mỹ, phần lớn đều chưa bao giờ phục vụ trong quân đội hay tham gia học tại các trường quân sự hàn lâm. Hiểu biết và kinh nghiệm về những kiến thức kỹ thuật quân sự thực tế và các vấn đề địa chính trị chỉ giới hạn trong vài hội nghị chuyên đề về vũ khí hạt nhân. Trong trường hợp tốt nhất, họ sử dụng các nghiên cứu của Trung tâm nghiên cứu quốc hội nhưng những nghiên cứu này không đủ hiếu thấu sự phức tạp, bản chất và tính ứng dụng của lực lượng quân đội.

Họ hoàn toàn không có gì để tham khảo khi là một sản phẩm của văn hóa quân sự "pop" của Mỹ hay còn gọi là văn hóa tuyên truyền quân sự. Những người này bao gồm các luật sư, "nhà khoa học" chính trị, các nhà xã hội học và các nhà báo đang thống trị "nhà bếp chiến lược" của Mỹ để nấu ra những học thuyết và chiến lược ảo tưởng về quân sự và địa chính trị. Họ chỉ có thể hiểu một điều khi họ đang bị nhắm đến.

Thông điệp của ông Putin tới nước Mỹ rất đơn giản: ông đã nhắc lại Mỹ về sự cự tuyệt vai trò của Nga trong hiệp ước chống tên lửa đạn đạo ABM. Ông Jeffrey Lewis đã nhận định chính xác vấn đề này trên tạp chí chính sách ngoại giao Foreign Policy:
"Căn nguyên thật sự của thế hệ vũ khí hạt nhân khủng khiếp mới của Nga không nằm ở Bản đánh giá chung về tình trạng hạt nhân mới nhất của Mỹ mà ở quyết định của chính quyền tổng thống Bush năm 2001 đã rút Mỹ ra khỏi hiệp ước chống tên lửa đạn đạo ABM và sự thất bại của cả lưỡng đảng dưới cả hai chính quyền Bush và Obama để người Nga yên tâm trước mối e ngại của họ với hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ. Ông Putin đã lưu ý: "Trong nhiều năm kể từ khi Mỹ đơn phương rút khỏi hiệp định ABM... Chúng ta đã làm việc với cường độ cao với các khí tài hiện đại cho phép chúng ta đạt được một sự đột phá trong việc phát triển các mẫu vũ khí chiến lược mới". Và bước đột phá kỹ thuật đã xuất hiện. Buồn thay, chúng ta không bao giờ có những chính sách ngoại giao cần thiết".
Thông điệp của ông Putin đã rõ ràng: "Các ông đã từng không nghe chúng tôi thì giờ các ông sẽ phải nghe chúng tôi". Sau đó ông tiếp tục với những gì có thể mô tả về kỹ thuật quân sự là Trân Châu Cảng đối đầu với Stalingrad. Những nhánh chiến lược của các hệ thống vũ khí mới mà ông Putin giới thiệu rất rộng. Thực tế, chúng thể hiện bản chất lịch sử. Dĩ nhiên, rất nhiều học giả của Mỹ bỏ qua vấn đề coi đó là sự khoe khoang khoác lác - Điều này cũng được cộng đồng "chuyên gia" quân sự của Mỹ hy vọng. Những người khác có vẻ dè dặt hơn và thực tế bị "sốc" nặng.

Có thể nói sau khi ông Putin giới thiệu vũ khí mới khoảng cách về kỹ thuật tên lửa đã được nhận ra. Nhưng nó không chỉ là khoảng cách mà có thể nói là một vực thẳm về kỹ thuật. Nghịch lý là ít người công nhận khoảng cách vực thẳm này khi các chi tiết và ước tính về kỹ thuật của tên lửa đạn đạo RS-28 Sarmat ít được biết tới trong nhiều năm. Không thể phủ nhận kỹ thuật ấn tượng của tên lửa đạn đạo không chỉ có tầm bắn không hạn chế mà có thể phóng theo quỹ đạo tránh được mọi hệ thống đánh chặn tên lửa đạn đạo. Cuối cùng, Mỹ không thể có khả năng tấn công từ Nam Cực hay Bắc Cực như Nga. Một vấn đề mà quân đội Mỹ phải đối mặt có lẽ trong vài chục năm tới.

Cũng vậy đối với tên lửa siêu thanh Avangard của Nga có vận tốc gấp 20 lần tốc độ âm thanh đã được sản xuất hàng loạt - một điều bất ngờ đối với Mỹ. Mỹ cũng đã có kế hoạch sản xuất loại tên lửa này nhưng chưa thành công, chương trình và những ý tưởng cho loại vũ khí này đã có từ giữa những năm 2000 dưới sự giám hộ của chương trình PGS (Tấn công chớp nhoáng toàn cầu - Prompt Global Strike).

Những kỹ thuật Nga đạt được mà Jeffrey Lewis gọi là "khủng khiếp" có thể hiểu là "chúng tôi không có những thứ tương đương" nhưng cơn "sốc" này không được nói ra một cách cụ thể. Mỹ đã đi chậm sau Nga trong tất cả các loại tên lửa hành trình. Đã có những dự đoán rằng quân đội Mỹ đã từ bỏ việc nghiên cứu tên lửa nhiều năm trước và ngày nay rõ ràng Nga đã nắm được kỹ thuật tiên tiến về tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo vượt Mỹ hàng thập kỷ.

Trong khi giới trí giả phương Tây vẫn bàn về các loại tên lửa đang gây sửng sốt được thiết kế để mang đầu đạn hạt nhân tới bất cứ điểm nào trên thế giới với độ chính xác cao thì những chuyên gia thật sự đã "nghẹt thở" khi tên lửa Kinzhal (dao găm) ra mắt. Điều này đã hoàn toàn thay đổi cuộc chơi về địa chính trị, chiến lược, chiến thuật, tác chiến và tâm lý. Có nhiều tin tức cho biết hiện tại Hải quân nga đã triển khai tên lửa chống hạm 3M22 Zircon có vận tốc gấp 8 lần tốc độ âm thanh. Không hệ thống phòng thủ tên lửa nào có thể đánh chặn Zircon nhưng Kinzhal còn gây "sốc" hơn.

Loại tên lửa này dựa trên nền tảng của tên lửa Iskander, có vận tốc gấp hơn 10 lần tốc độ âm thanh, dễ triển khai, là tên lửa đạn đạo có tầm bắn trên 2.000km được vận chuyển bằng máy bay MiG-31BM sẽ viết lại những cuốn sách về hải chiến. Nó biến các hạm đội lớn trên mặt nước và các tàu chiến trở nên lỗi thời. Không hệ thống phòng không hay phòng thủ tên lửa nào trên thế giới hiện nay có khả năng đánh chặn nó và sẽ mất hàng thập kỷ để tìm ra điểm yếu của loại tên lửa này (có thể hệ thống S-500 sắp ra mắt được thiết kế đặc biệt để đánh chặn các mục tiêu có tốc độ siêu thanh sẽ hạ được nó).

Đặc biệt hơn, không hệ thống phòng không hiện đại nào được triển khai trên các hạm đội của NATO có thể đánh chặn bất cứ loại tên lửa nào của Nga với những chi tiết kỹ thuật như vậy. Một loạt 5 hoặc 6 tên lửa dạng này đảm bảo sẽ phá hủy bất cứ các cụm tàu sân bay hoặc các cụm tàu trên mặt nước mà không cần sử dụng đầu đạn hạt nhân.

Những vũ khí này đã được triển khai tại Quân khu phía Nam của Nga được MiG-31 vận chuyển và sẽ có mặt tại vùng biển quốc tế thuộc Biển Đen, gần với những tàu chiến ở phía đông Địa Trung Hải. Nga có thể hoàn toàn phong tỏa vịnh Ba Tư.

Nga cũng có thể tạo ra vùng "cấm vào" ở Thái Bình Dương vì máy bay MiG-31 có thể bay từ Yelizovo tại Kamchatka hay căn cứ không quân Cetralnaya Uglovaya tại Primosrky Krai để tuần tra một khu vực lớn trên đại dương này.

Máy bay MiG-31 được dùng để vận chuyển Kinzhal được coi là máy bay đánh chặn tốt nhất trong lịch sử. Nó có khả năng bay với vận tốc gấp 2 lần tốc độ âm thanh là yếu tố cần thiết để vận hành tên lửa Kinzhal. Nhưng dù quá trình vận hành của loại vũ khí "khủng khiếp" này ra sao thì các yếu tố chiến lược của việc triển khai tên lửa Kinzhal là:
  1. Nó đặt các tàu sân bay của Mỹ vào vị trí thích hợp để tấn công, chống lại các đối thủ yếu và không thể phòng thủ, đẩy các tàu ra khỏi các vùng biển xa của Nga ở Địa Trung Hải, Thái Bình Dương hay Bắc Đại Tây Dương. Nó sẽ tạo ra vùng "cấm vào" với 33 tàu khu trục của Hải quân Mỹ có trang bị hệ thống tấn công Aegis và các tàu tuần dương trang bị tên lửa đạn đạo của Mỹ.
  2. Nó biến các cụm tàu sân bay tấn công chủ lực cổ điển thành một lực lượng chính để đánh lại, vô hiệu hóa các loại tàu tương đương. Nó cũng khiến các tàu trên mặt nước không thể phòng thủ loại bỏ khả năng phòng không và đánh chặn tên lửa của chúng. Nó hoàn toàn tiêu hủy hàng trăm tỷ USD đầu tư vào các loại nền tảng và vũ khí - biến các loại vũ khí này trở thành những mục tiêu lớn không thể phòng thủ. Toàn bộ khái niệm về quyền tiếp cận và tác chiến trong khu vực chung toàn cầu (JAM-GC) nền tảng quyền thống trị toàn cầu của Mỹ trở nên vô dụng - Đây là một thảm họa về tài chính và học thuyết chiến tranh với Mỹ.
  3. Thuật ngữ phong tỏa biển và kiểm soát biển sẽ thay đổi bản chất và hợp làm một. Với những vũ khí như vậy, Nga sẽ có một vùng rộng lớn trên biển giới hạn bởi tầm bắn của Kinzhal và tầm bay của máy bay vận chuyển nó. Nó cũng hoàn toàn vô hiệu những hỗ trợ trên mặt nước cho tàu ngầm trong khu vực bằng cách phơi bày các mục tiêu cho máy bay tuần tra và các loại tàu trên mặt nước. Hiệu quả về mặt chiến lược của các vũ khí này được nhân lên nhiều lần và rất sâu sắc.
Nga có rất nhiều máy bay và chương trình hiện đại hóa các máy bay MiG-31 sang tiêu chuẩn MiG-31BM đã được thực hiện nhiều năm. Các máy bay MiG-31BM đã xuất hiện trên tuyến đầu của không lực Nga. Hiện tại đã rõ tại sao Nga lại hiện đại hóa các máy bay MiG-31 - Điều này để giúp vận hành tên lửa Kinzhal. Như Trung tướng James L. Jones đã phát biểu sau cuộc chiến vùng vịnh lần thứ 1: "Tất cả những gì cần để làm cho một cụm tàu chiến hoảng sợ là thả 2 cái trống khoảng 200l xuống nước".

Siêu tên lửa Kinzhal có thể tấn công bất cứ mục tiêu bề mặt nào và vô hiệu hóa khả năng của nó ở cách xa bờ biển Nga hàng nghìn cây số. Nói một cách khoa trương thì điều này biến những vũ khí trên bề mặt của Mỹ thành những loại vũ khí chỉ để phô trương ở các vùng bờ biển của các nước yếu và kém phát triển. Nga có thể hủy diệt các hệ thống và vũ khí vô cùng đắt đỏ của Mỹ chỉ với một phí tổn vô cùng nhỏ.

Rất khó để dự đoán tác động chính trị tại Mỹ sau bài phát biểu của ông Putin. Những gì xảy ra trong ngày 1.3 năm nay với sự thông báo và biểu dương các vũ khí mới của Nga không phải là lời nói khoa trương. Cần hiểu đây là một thế lực mới đang nổi lên, một mô hình chiến tranh mới, kỹ thuật quân sự và có hệ quả về chiến lược cũng như nghệ thuật tác chiến. Nó thay đổi các luật lệ và kiến thức cũ. Mỹ vẫn chưa chuẩn bị cho điều này dù rất nhiều các chuyên gia thực thụ bao gồm cả những người ở Mỹ đã cảnh báo về những mô hình kỹ thuật quân sự chưa được biết tới nhưng Mỹ kiểu căng và chưa buồn để ý tới những điều này. Như đại tá Daniel Davies đã phải thừa nhận:

"Dù đã có thời điểm chúng ta có niềm kiêu hãnh nhưng nó đã nhanh chóng biến đổi thành sự ngạo mạn đáng ghét. Hiện tại, nó đã hoàn toàn nguy hiểm với đất nước của chúng ta. Không có gì minh họa cho mối nguy này rõ hơn bằng hệ thống vô dụng của Lầu Năm Góc".

Cần thận trọng dự đoán hiện tại, đối lập với cách người Mỹ tiếp cận chiến tranh rằng sẽ không có kỹ thuật Mỹ tương đương với Nga trong tương lai gần. Mỹ đang không có nguồn lực để đáp trả hơn là chống lại bằng báo chí và tiêu tốn cả đống của cải trong các quy trình để chống lại Nga. Nhưng điểm cần chú ý là người Nga biết điều này và phát biểu của ông Putin không trực tiếp đe dọa Mỹ. Cả về ý định và mục đích Mỹ không thể chống lại các vũ khí siêu thanh khủng khiếp của Nga.

Tuy nhiên theo các chuyên gia, Nga không theo đuổi mục đích hủy diệt Mỹ. Những hành động của Nga giống như một người đang chĩa súng vào một kẻ say rượu cầm dao đe dọa trong quán bar và bắt hắn phải chú ý tới những gì mình đã nói. Nói cách khác, Nga đang mang súng tới một cuộc đấu dao và có thể đó là cách duy nhất để có thể đối phó với Mỹ ngày nay.

Nếu những cảnh báo và biểu hiện của kỹ thuật quân sự Nga có hiệu quả như Nga có ý định từ ban đầu những cuộc đàm phán thực tế về một trật tự thế giới mới có thể bắt đầu với những tay chơi địa chính trị chính trên thế giới. Thế giới không thể tiếp tục chịu đựng một quyền lực kiêu căng, tự phụ, đe dọa tới sự ổn định và hòa bình của nó. Quyền bá chủ mà Mỹ tự cho phép mình có các hành động quá khích trên thế giới đã tới hồi kết thúc bằng những thực tế về sự thống trị trên lĩnh vực quân sự. Ông Putin đã chứng minh một sự thực là một người có thể đạt được nhiều hơn với những lời tử tế và một khẩu súng hơn là chỉ có mỗi lời tử tế đơn thuần. Sau cùng thì Nga đã từng thử chỉ nói lời tử tế nhưng không thành công và giờ thì Mỹ chỉ có thể tự trách mình.