
© mccaininstitute.org
Theo thông tin được RT đăng tải trích dẫn từ báo cáo do Ủy ban Bảo vệ chủ quyền của Nhà nước Nga tiến hành, hầu hết những vụ can thiệp vào cuộc bầu cử Nga năm 2018 đều do Mỹ khởi xướng.
Những đồng minh châu Âu của Mỹ cũng thuộc danh sách này gồm: Anh, Đức, Pháp, NATO, và các nước châu Âu khác. Các nước này nếu không tham gia trực tiếp can thiệp bầu của Nga thì cũng hỗ trợ các hoạt động của Mỹ.
Theo tài liệu được người đứng đầu Ủy ban này là Thượng nghị sĩ Andrey Klimov trình bày trước Thượng viện Nga, những nỗ lực can thiệp vào các vấn đề nội bộ của Nga không phải là mới mà đã xảy ra kể từ khi Liên bang Xô Viết sụp đổ.
Tài liệu đã nhắc đến Mỹ trong vai trò là "kẻ vi phạm luật pháp quốc tế" và "đã can thiệp hơn 120 lần vào các vấn đề của hơn 60 quốc gia trên tất cả các lục địa".
Thượng Nghị sĩ Klimov cho rằng, mục đích chính của báo cáo do Ủy ban tiến hành là để cho công chúng - cả Nga và quốc tế - thấy được bản chất của sự can thiệp có quy mô và có hệ thống, có thể làm suy yếu các quyền về bầu cử của Nga.Mục tiêu cuối cùng của các hoạt động can thiệp này là để thay đổi lực lượng chính trị của Nga, phá hủy toàn vẹn lãnh thổ và kinh tế Nga.Cụ thể, trước cuộc bầu cử Tổng thống Nga năm 2018, cả Mỹ và EU lên án việc ngăn chặn ông Aleksey Navalny được có cơ hội trở thành một ứng viên Tổng thống, bất chấp việc khi đó ông Aleksey Navalny đang chịu một bản án hình sự. Một đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ kêu gọi hành động của Nga là một động thái để "ngăn chặn tiếng nói độc lập của Nga".
Sự can thiệp cũng bao gồm các cuộc tấn công mạng quy mô rộng trên các nguồn thông tin điện tử của Chính phủ, chủ yếu là Ủy ban Bầu cử Trung ương. Tất cả trong tất cả, khoảng 1/3 các cuộc tấn công như vậy được tiến hành từ lãnh thổ Mỹ, theo báo cáo.
Các phương pháp kín đáo hơn bao gồm khuấy động bất đồng bằng cách tăng cường hoạt động của các phương tiện truyền thông bằng tiếng Nga ở nước ngoài và các blogger "độc lập".
Việc sử dụng các phương pháp truyền thông và công nghệ hiện đại dường như mang lại một số kết quả. Những cuộc biểu tình ở Nga có quy mô nhỏ hơn nhiều so với năm 2011- 2013 nhưng ngày càng thu hút các nhà hoạt động trẻ vị thành niên xuống đường.
Bên cạnh hình thức tấn công mạng, tổ chức biểu tình đường phố, phương Tây cũng sử dụng các tổ chức phi chính phủ hoạt động tại Nga để gây sức ép.
Theo báo cáo từ Ủy ban trên, dù Nga giới hạn các hoạt động của các tổ chức phi chính phủ nước ngoài, yêu cầu phải đăng ký công khai với tư cách là "đại diện nước ngoài" và giới hạn nguồn kinh phí nhưng những tổ chức này vẫn nhận được nguồn tài chính không ngừng tăng.
Các công ty con ở nước ngoài của các tổ chức phi chính phủ phát triển mạnh, kinh phí của họ trong năm 2017 tăng gần gấp đôi so với năm 2016.Tổng số tiền tài trợ NGO vượt quá giới hạn cho mỗi chiến dịch của một ứng viên Tổng thống theo quy định của Nga. Con số này còn có thể so sánh với toàn bộ ngân sách Nga dành cho công tác tổ chức bầu cử trên phạm vi cả nước.Ngoài việc tài trợ trực tiếp cho các nhà hoạt động dân sự ở Nga, phương Tây còn chi tiền cho những hoạt động bí mật hơn.
Trước cuộc bầu cử, một số cuộc điều tra chính trị xã hội đã được tiến hành ở Nga, được tài trợ bởi "các cơ quan thuộc Chính phủ nước ngoài, bao gồm cả Lầu Năm Góc".
Một phần lớn các nỗ lực nước ngoài can thiệp vào các vấn đề ở trong nước Nga nhắm mục tiêu vào Tổng thống Nga Vladimir Putin.
Theo báo cáo, điều này đã được quan sát vào đầu năm 2004, nhưng ngày càng tăng vọt trước cuộc bầu cử năm 2012. Sau đó, Cựu Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đến thăm Nga và gặp những nhân vật phản đối ông Putin. Ông Joe Biden đã nói với Putin rằng, ông không nên chạy đua một nhiệm kỳ mới, vì "nước Nga đã mệt mỏi" rồi.
Nhận xét: Những bằng chứng Nga đưa ra cho thấy Mỹ thường xuyên và công khai can thiệp vào nội bộ Nga với quy mô lớn, từ nhiều góc độ. Vậy nhưng họ vẫn mặt dày lu loa rằng Nga can thiệp bầu cử ở Mỹ, bất chấp sự thực là đã gần 2 năm rồi mà họ không tìm được bất cứ bằng chứng nào cho cáo buộc đó.