Syrian Democratic Forces Kurds
© AP Photo/ Syrian Democratic ForcesLực lượng người Kurd ở Syria
Bất luận người Mỹ có rút quân thật hay giả thì tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng khiến cho người Kurd bất an. Nhưng thật không may, đây là sự thật và vì thế họ đang trong tình thế hoảng loạn...

Người Kurd được người Mỹ dắt vào một nhà hàng sang trọng nên cứ nghĩ rằng Mỹ sẽ thanh toán cho bữa tiệc, nhưng không, Mỹ phủi tay để lại cho họ một hóa đơn mà nhìn vào đã hoa mắt, như muốn quỵ xuống!

Bữa tiệc ngon của Mỹ và người Kurd...

Nhận thấy người Kurd có lực lượng quân sự YPG khá mạnh, người Mỹ, sau khi xây dựng lực lượng mặt đất của mình từ IS, FSA và các nhóm đối lập "ôn hòa" đều thất bại, đã nhằm vào YPG để mua chuộc, hứa hẹn để biến YPG thành một lực lượng mặt đất chiếm Đông Euphrates.

Lúc đầu, với sự giúp đỡ của tiền bạc, cung cấp vũ khí, huấn luyện và sự hỗ trợ của không quân Mỹ, lực lượng dân chủ Syria (SDF) mà nòng cốt là YPG đã tấn công IS, tranh giành lãnh thổ với chính phủ Assad ở Đông Euphrates khá thành công...

Người Kurd đã mở rộng vượt xa khỏi lãnh thổ dân tộc Kurd cư trú bao đời và nhờ đó đảm bảo cho người Mỹ giành quyền kiểm soát toàn bộ Syria ở phía đông Euphrates.

Hai chiếc bánh ngọt ngào đã mở ra cho người Kurd khi các mỏ dầu lớn của Syria chủ yếu tập trung vào vùng kiểm soát của họ và nhờ quân đội Mỹ, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ không dám gây phiền toái cho họ.

Trong khi đó, Mỹ hy vọng rằng Lực lượng dân chủ Syria SDF cùng với các lực lượng khác sẽ gây áp lực mạnh buộc Assad phải ra đi (tình thế khi Đông Gouta và các lực lượng đối lập ở phía Nam Syria đang còn rất mạnh khi chưa bị Nga Syria đánh tan gom về Idlib).

Quả thật người Kurd đang có một bữa tiệc ngon...cho nên người Kurd đã quên đi nhiều vấn đề phải giải quyết. Họ đặt trọn lòng tin vào người Mỹ nên bất cần Nga và chính quyền Assad.

Sự lệ thuộc của giới tinh hoa chính trị người Kurd biểu hiện ở chỗ đánh giá quá cao vai trò của họ với Mỹ so với Thổ Nhĩ Kỳ. Họ không biết rằng Mỹ chỉ lợi dụng họ làm "bia", trong khi Thổ Nhĩ Kỳ là đồng minh chiến lược quan trọng không thể thiếu...Và nếu so sánh, thì trong mối quan tâm của Mỹ, người Kurd so với Thổ Nhĩ Kỳ không đáng đánh đổi.

Dưới sự bảo trợ của Mỹ, người Kurd coi mình là chủ nhân của Đông Euphrates đã thực hiện chính sách cai trị hung hăng, tàn bạo, đàn áp dã man sự nổi dậy của dân bản địa, họ gọi Mỹ-YPG là quân chiếm đóng.

Nỗi bất bình tạo ra sự căm thù của các bộ lạc Ả rập địa phương và xuất hiện các cuộc tấn công bằng lối đánh du kích vào liên quân Mỹ-SDF. Các tổ chức kháng chiến đã ra đời và nguy cơ lớn xảy ra cho quân đội Mỹ là các lực lượng này nếu như được chính quyền Assad hỗ trợ vũ khí.

Tuy nhiên, tình hình Syria nhanh chóng thay đổi khi Nga-Syria quét sạch Đông Gouta, thành trì Nam Syria khiến SDF của Mỹ mất hết đồng minh, lại trở thành đối tượng tác chiến trực tiếp của Thổ Nhĩ Kỳ và sẽ là quân đội Syria (SAA) trong nay mai, đã khiến cho "bữa tiệc" Mỹ-Kurd kết thúc....

Người Kurd phải thanh toán hóa đơn...

Như đã phân tích khẳng định chắc chắn rằng việc Mỹ rút quân khỏi Syria là đúng lúc và khôn ngoan và được coi như là một cuộc rút lui chiến lược trong bài viết đã đăng: "Rút khỏi Syria: Cuộc rút lui chiến lược của Mỹ".

Có nhiều nguyên nhân quân sự, chính trị, kinh tế để Mỹ rút quân nhưng chắc chắn có một nguyên nhân là nếu càng ở lại lâu thì Mỹ có nguy cơ đụng độ với Thổ Nhĩ Kỳ và càng đẩy Thổ Nhĩ Kỳ gần Nga hơn, do đó, để kéo Thổ Nhĩ Kỳ ở lại NATO thì Mỹ phải rút quân, tức bỏ rơi người Kurd...

Đau đớn nhất cho người Kurd là nếu phải rút lui thì lực lượng YPG và người Kurd không còn chỗ để rút lui. Hóa ra, theo Mỹ, tấn công mở rộng vùng đất Đông Euphrates thì người Kurd đã vô tình rời bỏ vùng đất mà tổ tiên khi bị Thổ Nhĩ Kỳ chiếm đóng gần hết.

Chẳng hạn, mất Afrin (nếu như hồi đó người Kurd chịu bàn giao cho Assad thì còn có ơn) sẽ mất tiếp Manbij...nói chung vùng phía Bắc, vùng đất thuộc người Kurd định cư lâu đời bị Thổ Nhĩ Kỳ chiếm đóng...mà để đòi lại thì người Kurd không đủ khả năng, thực lực.

Bây giờ người Mỹ đã rút khỏi Syria, người Kurd chỉ có 2 lựa chọn, hoặc là đầu hàng chính quyền Assad (khi quyền tự trị bị mất giá, giảm mạnh) hoặc là chết dưới bánh xích xe tăng Thổ Nhĩ Kỳ.

Tuy vậy, dù lựa chọn nào thì cần phải nói rằng người Kurd cuối cùng sẽ trở thành bên thua cuộc nhất. Tất cả chỉ vì chúng được dẫn đến những lời hứa của người Mỹ. Đây là một bài học tốt cho tất cả các đối tác với Mỹ.

Tất cả các đối tác của Mỹ nên nghe và nhớ nằm lòng tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng, "nước Mỹ đầu tiên".