Tiến sĩ Brovkin là nhà sử học, cựu giáo sư lịch sử tại trường Havard đã có nhận định trái ngược với những nhà phê bình phương Tây. Ông coi kết quả cuộc bầu cử Nga là biểu hiện của sự đoàn kết tập trung xung quanh một vị cứu tinh đã khiến nước Nga trở nên vĩ đại một lần nữa.Khi bàn luận về những kết quả của cuộc bầu cử tổng thống Nga, thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Mỹ ông John McCain đã tuyên bố kết quả này là "một sự xấu hổ" đối với tất cả người Nga. Một vài nhà chỉ trích người Nga ủng hộ phương Tây đã tranh cãi rằng thực tế về việc ông Putin nhận được trên 76% số phiếu ủng hộ đã chứng tỏ kết quả của cuộc bầu cử là không bình thường. Bởi vì tại những nước bình thường, sẽ thường có 2 ứng viên có khoảng cách gần tương đương nhau và phân thắng bại. Quan điểm của những nhà chỉ trích này là điều đó sẽ chứng minh bản chất dân chủ của các cuộc bầu cử.
Phản ứng chung của truyền thông phương Tây là không tin, nghi ngờ gian lận hay phản ứng tích cực nhất là miễn cưỡng hay đón nhận sự thật một cách lạnh nhạt. Chiến thắng áp đảo này cho thấy điều ngược lại. Nga hoàn toàn bình thường, tập hợp xung quanh lãnh đạo của họ và phương Tây đang chìm sâu trong cuộc khủng hoảng nội địa. Vòng bầu cử dồn phiếu tại Pháp hay những kết quả sát nút tại Mỹ, Đức hay Ý là triệu chứng cho tình trạng bất ổn nghiêm trọng mà một trong những nhà khoa học chính trị gọi là sự hỗn loạn trong hệ thống dân chủ phương Tây.
Những nhà tự do Nga thân phương Tây thường tự tạo thói quen nghĩ bất cứ thứ gì ở phương Tây cũng tốt đẹp hơn. Kiểu suy nghĩ này thực tế rất Nga hay ít nhất rất phổ biến với các trí thức Nga đã bị Tây hóa.
Hãy nhớ lại năm 1914, giới có học trong xã hội Nga toàn bộ đều thân phương Tây. Những thành viên của Đảng dân chủ lập hiến (Kadet) muốn Nga giống như Pháp, những nhà cách mạng xã hội chủ nghĩa muốn hất cẳng chế độ Sa hoàng đang bị căm ghét và đưa lực lượng nông dân làm nòng cốt của sự đúng mực và hào hiệp, và những người Marxist trên mọi tầng lớp đều đã lấy cảm hứng từ hệ tư tưởng tự do Marxist Tây phương. Ưu tiên của Lenin không phải là nước Nga mà là cách mạng thế giới. Tất nhiên vẫn có những người như Stolypin - vị thủ tướng bị ám sát không muốn một cuộc chính biến lớn mà một nước Nga vĩ đại. Cũng có Petr Struve người tuyên bố những người Nga Tây hóa thiếu lo lắng về một đất nước phát triển tốt. Ông nghĩ điều đó quá tiêu cực và chỉ nhại lại phương Tây.
Điều đặc biệt trong những hành động chỉ trích của phương Tây là thái độ khinh bỉ sự lựa chọn của hàng triệu cử tri Nga. Vậy ai có thể cho họ quyền đánh giá những mong ước của người dân Nga? Ai đang trong một cuộc khủng hoảng? Hãy thử xem nền dân chủ của phương Tây qua những ví dụ dưới đây.
Pháp
Tại Pháp đảng Tiến Bước (En Marche!), một đảng hoàn toàn mới do ông Macron sáng lập đã thắng bà Marine Le Pen trong vòng dồn phiếu. Bà Marine Le Pen là chủ tịch của Đảng Mặt trận quốc gia (Front National), đảng này muốn đóng cửa biên giới Pháp, khôi phục lại chủ quyền của nước Pháp và cân nhắc lại mối quan hệ với liên minh châu Âu hoặc có thể là với cả châu Âu.
Front National chiếm được 30% số phiếu của cử tri pháp. 20% số phiếu thuộc về Đảng Xanh đảng cánh tả cũng gây chỉ trích trong chế độ. Các đảng Xã Hội và Những người Cộng hòa hoàn toàn thua. Ông Macron đã đưa ra một chính sách gần giống như của Đảng Mặt trận quốc gia nhưng nhẹ nhàng hơn và chiếm được trung tâm của hào quang chính trị: Ông chỉ đưa ra chính sách thúc đẩy sự hiệu quả, liên kết với Đức, tái cơ cấu liên minh châu Âu và kiểm soát chặt chẽ hơn các đường biên giới.
Vòng dồn phiếu không phải là một dấu hiệu cho nền dân chủ ổn định mà là dấu hiệu của khủng hoảng xã hội, một sự phân chia sâu giữa những người Pháp về các vấn đề lao động, nhập cư, EU và sự liên kết với Đức. Khủng hoảng cơ bản của xã hội Pháp là họ không đủ khả năng để sống như cách họ vẫn sống trước đây và miễn cưỡng đối diện với một thực tế mới,. Vì thế họ muốn đưa ông Macron lên để ông tiếp tục làm những gì cựu tổng thống Holland muốn nhưng không giành được.
Đức
Cuộc bầu cử gần đây nhất hoàn toàn là một thảm họa với sự thống trị của đảng Liên minh dân chủ Cơ đốc giáo (CDU). Từ trên 40% số phiếu, giờ CDU chỉ giành được khoảng 20%. Đảng Dân chủ Xã hội Đức (SPD) cũng thua thảm. Liên minh xã hội Cơ đốc giáo (CSU) tại Bavaria công khai chống lại chính sách nhập cư. Những bên thắng là Đảng sự lựa chọn khác cho nước Đức (AFD), đảng Cánh tả và đảng Xanh... những đảng chống chủ nghĩa thủ cựu không thích nhau nhưng tất cả cùng phản đối bà Merkel.
Hơn nữa, liên minh các đảng phái hoàn toàn không hợp lòng dân. Và một vài thành viên của SPD đã cảnh báo sẽ là tự sát với SPD và họ sẽ tiếp tục mất phiếu nếu còn ở lại cùng bà Merkel vì vậy họ cũng làm giống như các đảng phải khác vì họ sợ sẽ thua AFD và Die Link - một đảng có khuynh hướng dân chủ xã hội chủ nghĩa. Liệu đây có phải là dấu hiệu của một nền chính trị ổn định? Không, đây là dấu hiệu của sự hỗn loạn, một dấu hiệu của sự phân tán và không đủ khả năng để tạo nên một chính phủ nào hơn là chính phủ đã mất hoàn toàn sự ủng hộ như liên minh CDU/CSU và SPD.
Ý
Những cuộc bầu cử gần đây nhất tại Ý cho thấy sự nổi loạn của toàn bộ cử tri chống lại giới quyền uy. Tất cả những đảng chiến thắng đều chống chủ nghĩa thủ cựu: Đảng Năm Sao (Five Star Movement) là cánh tả và chống nhập cư. Đảng Liên Đoàn (League) là cánh hữu, chống nhập cư và chống EU. Ông Berlusconi đã tham gia cánh hữu và xu thế chống nhập cư.
Những người theo chủ nghĩa tự do và ủng hộ châu Âu đã thua thảm. Và Ý (như họ nói) thì không thể cai trị với một khoản nợ khổng lồ, với sự nổi dậy chống lại dân nhập cư, với rạn nứt giữa hai miền nam bắc và với một hệ thống chính trị tai tiếng. Liệu đây có phải là điều đáng ngưỡng mộ và là một nền dân chủ ổn định?
Mỹ một ví dụ sáng chói về dân chủ cho những người Nga theo chủ nghĩa tự do thân phương Tây
Hệ thống chính trị của Mỹ cũng có vẻ như đang khủng hoảng. Rất nhiều người dần quen với dấu hiệu: Đây không phải là tổng thống của tôi. Tòa án gạt bỏ những quyết định điều hành của tổng thống. Nghị viện về mặt kỹ thuật đang trong tay của đảng cộng hòa thì trong thực tế đang theo nghị trình của những đảng viên dân chủ buộc tội tổng thống tội thông đồng (với người Nga). FBI thì bị cáo buộc tội bí mật theo dõi cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Các quan chức cấp cao của chính phủ thì dựa vào nghị viện để củng cố vị trí của họ. Tiến trình bầu cử của đảng được xem là bị thao túng...
Lầu Năm Góc thì phớt lờ tổng thống và tự tung tự tác tại Syria. Vậy đây có phải là những dấu hiệu hoạt động bình thường của hệ thống dân chủ hay không? Không, rõ ràng tất cả đều là những dấu hiệu của khủng hoảng loạn chức năng trong hệ thống chính trị Mỹ. Đó là dấu hiệu của sự hỗn loạn, một mớ bòng bong và thậm chí là sự bất lực của tổng thống.
Anh quốc
Tại đây, người ta có một chính phủ đã cam kết ra khỏi châu Âu (Brexit là từ ghép Britain và Exit) theo một cuộc trưng cầu dân ý nhưng thực tế đảng lãnh đạo hay ít nhất là một nửa trong số họ muốn kết quả ngược lại. Và chúng ta có một xã hội bị phân chia sau sắc: có những người muốn Brexit, những người khác muốn ở lại Liên minh châu Ấu nhưng tất cả đều muốn giữ lại đồng bảng Anh và chủ quyền tối cao của họ.
Có hai đảng lớn đã miễn cưỡng chấp nhận những kết quả của cuộc trưng cầu dân ý nhưng trì hoạn việc thi hành nó mà không có một chính sách nào rõ ràng. Vấn đề về biên giới Ireland vẫn không được giải quyết, vấn đề về độc lập của Scotland vẫn đang im lìm nhưng có thể bùng nổ thành khủng khoảng mới bất cứ lúc nào. Quan hệ thương mại với EU cũng chưa được giải quyết, những mối quan hệ với Mỹ vẫn đang dậm chân tại chỗ. Liệu đây có phải là những dấu hiệu của một chính phủ dân chủ ổn định? Không, rõ ràng đây là những dấu hiệu của khủng hoảng, của sự phiền muộn, do dự và bất an.
Mặc cho những dấu hiệu mà các nhà quan sát phương Tây cáo buộc rằng Nga có một kiểu hủy hoại nền dân chủ hay bị cai trị bởi một nhà độc tài, đầu độc những điệp viên vô tội trên đất Anh? Sự tiếp tục ngưỡng mộ những nền dân chủ phương Tây của người Nga theo chủ nghĩa tự do bị tây hóa đơn giản là một sự lâm ly thống thiết. Họ không biết hoặc thậm chí từ chối để hiểu hay không thấy trước những gì đang xảy ra ở các nước phương Tây.
Nga
Bây giờ hãy quay lại với đất nước Nga. Điều các nhà chỉ trích không lĩnh hội được là người Nga không muốn có họ. Ông Navalny cố gắng thuyết phục EU không công nhận những cuộc bầu cử vì ông không được tham gia tranh cử. Điều này đầy tính kiểu ngạo khi ông nghĩ nếu ông được cho phép tranh cử ông sẽ thắng lợi. Ông không mang lại gì ngoài những cuộc mít tinh với những lời sáo rỗng rằng mọi thứ đều đang rất xấu, rằng bạn đang thấy tham nhũng, cướp bóc và không có lựa chọn nào. Đây là những viễn cảnh được ưa thích nhất bởi những người dân chủ?
Cần phải nhắc lại với họ thế nào là sự tham nhũng thật sự, sự cướp bóc thật sự và thế nào là sự không có quyền lựa chọn trước thời ông Putin.
Khi có quyền lực, những người chủ trương Tây phương hóa, bạn của người Mỹ, theo chủ thuyết thị trường tự do vào đầu những năm 1990 đã dìm nước Nga vào một liệu trình gây sốc: giá cả tăng vọt, mọi người bị mất tiền tiết kiệm. Các nhà máy bị đóng cửa, lương không được trả, sự đói nghèo tấn công đất nước. Các băng đảng tội phạm chia chác tài sản của dân chúng. Một số tập đoàn đầu sỏ chính trị (oligarch) tư nhân hóa các tài sản công được tạo dựng nên từ thời Liên Xô. Các tập đoàn lớn với sự tham gia của phương Tây đột ngột xuất hiện và dần sở hữu mọi tài sản tự nhiên của Nga: nhôm, thép và mọi thứ khác. Hàng chục tỷ USD các tài sản được chuyển ra nước ngoài thông qua mọi con đường.
Những nhà cai trị Nga theo chủ trương Tây phương hóa đã chứng minh bản thân họ là bù nhìn cho các công ty phương Tây, đánh cắp và cướp đoạt những nguồn tài nguyên thiên nhiên của Nga. Những cuộc bầu cử có một tá các đảng tham gia với đủ các thể loại bao gồm cả đảng những người thích uống bia.
Tại một số tỉnh thành, quyền lực bị cướp đoạt bởi những ông trùm mafia, các băng đảng tội phạm, những kẻ khủng bố những người đối lập với mình, trấn áp các nhà báo, biến vườn trẻ thành nhà riêng, tạo ra đội quân tư nhân không đếm xỉa tới cảnh sát địa phương. Ở một vài nơi, chúng còn biến cảnh sát thành một đội quân hỗ trợ cho những hoạt động phi pháp.
Đất nước rơi vào hỗn loạn, tỷ lệ phạm tội tăng vọt, tỷ lệ sinh giảm, tiền lương hưu không được trả, nền giáo dục sụp đổ, quân đội bị kiểm soát bởi các hoạt động mua bán thỏa sức ở trên diện rộng. Những thiết bị vũ khí quân sự bị bỏ phế, rất nhiều kỹ sư tài năng rời khỏi đất nước. Trong chính trị xuất hiện vị tổng thống công khai nổ súng vào quốc hội và đã có thời kỳ làm hàng trăm người chết.
Hiến pháp bị thay đổi mà không có tiến trình nào minh bạch. Tòa hiến pháp bị phớt lờ và giải tán. Cuộc bầu cử năm 1996 bị Mỹ can thiệp. Niềm kiêu hãnh của quốc gia bị bẽ mặt khi dân Nga nhìn thấy vị tổng thống say xỉn của họ đang chỉ huy dàn nhạc chơi cho quân đội Nga tới từ Đức. Đỉnh điểm là ngài tổng thống đã tiến hành một cuộc chiến tai hại tại Chechnya, một cuộc chiến thật sự thảm bại ngay trong biên giới của Liên bang Nga. Phương Tây vỗ tay, tiếp đón ông tại Nhà Trắng và tung hô ông là một nhà lãnh đạo thật sự của nền dân chủ Nga.
Tại sao họ từ chối nhìn thấy những gì đang thực sự xảy ra tại Nga? Rõ ràng bởi vì trong sâu thẳm họ ưa thích điều đó. Nga đã tự hủy hoại mình và điều đó tốt cho những ai mong muốn một thế kỷ Mỹ sắp tới. Nga là một quốc gia bị triệt tiêu có chủ ý. Tương lai và những gì còn sót lại đều không chắc chắn. Tình trạng nhân khẩu đều đặn chứng kiến sự giảm dân số, giảm tỷ lệ sinh, tăng tỷ lệ tử vong và dòng chảy khổng lồ về người và tài sản sang phương Tây.
Những ngân hàng phương Tây nhận được tiền của Nga còn những công ty phương Tây thì lợi dụng các chuyên gia Nga. Trong tình huống thảm họa đó đã xuất hiện Putin - Vị cứu tinh.
Tất nhiên, ông không đứng một mình trong trận chiến này. Việc thay thế ông Yeltsin có thể đã được thực hiện qua nhiều cuộc đàm phán khó khăn và các lực lượng chính trị mạnh mẽ ở phía sau cánh gà. Nhưng kết quả là Nga có một chính phủ mới bắt đầu khôi phục lại những đổ vỡ. Từ từ, từng bước không sử dụng những cách thức vội vàng hấp tấp, ông Putin đã tái tạo lại điều mà ông gọi là trục quyền lực. Nga chuyển sang trạng thái bắt đầu thi hành đúng chức năng của nhà nước: khôi phục lại luật pháp và trật tự, thanh lọc bộ máy cảnh sát, quân đội và công chức.
Chính sách kinh tế mới hợp pháp hóa những tài sản đang được tư nhân hóa nhưng nằm trong vòng nghi ngờ để chấm dứt hoặc hạn chế nguồn tư bản đổ ra nước ngoài và nhận được sự tán thành nguyên tắc cơ bản là Đất nước trên hết. Quyền lực của giới đầu sỏ chính trị bị phá vỡ, một số tệ nhất chạy trốn ra nước ngoài, số khác chấp nhận luật mới của cuộc chơi những kẻ bất tuân luật pháp đều bị bỏ tù. Các ông trùm mafia tại các tỉnh thành bị thay thế. Lương và lương hưu bắt đầu được trả. Luật lệ bắt đầu được tôn trọng lần đầu kể từ thời Bôn sê vích.
Đây là một trận chiến khó khăn và tại mọi phạm vi, mọi thời điểm người ta vẫn nghe cùng một câu chuyện từ những người được cho là tự do là vẫn có quá nhiều tham nhũng, vẫn có quá nhiều sự bòn rút. Câu trả lời tuyệt đối là kiên nhẫn và chăm chỉ. Để diệt trừ tham nhũng cần tạo ra một quy chuẩn đạo đức mới và những gì đi theo lòng kiêu hãnh trong quốc gia với những hình mẫu về sự công bằng trong xã hội và thúc đẩy thi hành luật pháp với tất cả mọi người chứ không chỉ cho một nhóm nhỏ có đặc quyền.
Những gì ông Putin hay nước Nga đã thực hiện kể từ năm 2000 đã gây ra ngạc nhiên lớn. Nó là một cuộc cách mạng bao gồm chính trị, kinh tế và cả đạo đức. Trong mọi khía cạnh cuộc sống tại Nga đều có thể thấy tiến trình thay đổi. Tiêu chuẩn sống được nâng lên, lương hưu được trả, các nhà máy có công việc, tỷ lệ thất nghiệp thấp hơn hầu hết các nước châu Âu. Tuổi thọ và tỷ lệ sinh tăng cao, lương cũng được nâng lên. Nền giáo dục được thiết lập trở lại, các cơ sở nghiên cứu và phát triển cũng đã hoạt động lại, những cơ sở nghiên cứu tốt nhất thế giới được quản lý bởi những người Nga được giáo dục tại Nga chứ không phải những người nước ngoài tại Silicon Valley.
Kỹ thuật quân sự tạo nên một dấu ấn lớn trong lịch sử. Lần đầu tiên, Nga có vũ khí mạnh hơn Mỹ mạnh hơn các nước Anh, Pháp và Đức cộng lại. Lần đầu tiên trong 100 năm, ngành nông nghiệp Nga sản xuất để xuất khẩu và cũng lần đầu tiên Nga xuất khẩu bột mỳ nhiều hơn Mỹ.
Văn hóa Nga cũng đơm hoa kết trái lần nữa với nỗ lực sáng tạo rất ngoạn mục. Tại các nhà hát Nga, có hơn 30 vở kịch được chơi tại các thành phố lớn mỗi ngày với các tiết mục biểu diễn thay đổi hàng ngày. Các điệu nhảy, múa balê, các bài hát, vần thơ đã quay trở lại như thời tốt đẹp xưa cũ. Nga đang trải qua một cuộc phục hưng mới. Nhưng quan trọng nhất, lần đầu tiên trong một thời gian rất dài người Nga có thể lại tự hào là người Nga một lần nữa. Họ không cần nhìn vào những thành quả của phương Tây.
Lần đầu tiên trong lịch sử, Nga đã cho thấy những gì thật sự Nga, độc nhất, tươi đẹp, một đất nước đoàn kết đã vượt qua một thời kỳ rất khó khăn. Chiến thắng của ông Putin còn hơn là một chiến thắng của một ứng cử viên trong một cuộc bầu cử. Đây là chiến thắng của một quốc gia đã tìm thấy sức mạnh để đoàn kết một lần nữa, để tìm thấy sự hợp nhất và tập hợp xung quanh một lãnh đạo đã cứu đất nước khỏi vực thẳm. Điều mà những nhà chỉ trích phương Tây đã không thấu đáo là Nga đã vượt qua sự hỗn loạn, thoát ra khỏi khủng hoảng và tìm thấy đường đi mới.
Tất nhiên công sức không phải chỉ của mình ông Putin mà đó là sự sáng tạo của cả đất nước. Đó là tài năng của hàng triệu người trong đội ngũ của tổng thống. Nhưng sự lãnh đạo vẫn cần phải quan tâm tới rất nhiều điều. Ví dụ như Ukraine - một thành viên trong Liên Xô cũ. Đất nước này vẫn chìm trong khủng hoảng từ nhiều năm qua. Tệ hơn, Ukraine đang nổi lên phong trào phát xít mới. Hãy nhìn những đất nước vùng Baltic. Thực tế những nước cộng hòa này đang có xu hướng ca tụng bất cứ thứ gì thuộc về Mỹ và phương Tây, thậm chí kể cả những điều chẳng hay hớm gì. Những người trẻ sẽ rời bỏ nhanh chóng đất nước khi họ có cơ hội tới những nước châu Âu giàu có hơn. Họ hoàn toàn phụ thuộc vào việc phương Tây đầu tư để Tây phương hóa mọi thứ. Liệu đây có phải là nền độc lập mà họ tìm kiếm?
Hơn nữa, họ còn luôn khoe khoang rằng đã vượt qua "những người Nga hoang dã, chưa được khai hóa". Có lần tác giả đã nói chuyện với một người hàng xóm trên chuyến bay tới Vilnius (thủ phủ của Lithuania) và ông này đã nghiêm túc nói về việc Lithuania hiện là thành trì cuối cùng chống lại "đám Nga", hiện tại đang sẵn sàng để gia nhập châu Âu.
Và Nga dưới thời của vị cứu tinh Putin đã hoàn thành được những điều không tưởng tượng nổi so với vài thập niên trước. Nước Nga hiện nay có thể đang phải đương đầu với hàng loạt khó khăn nhưng họ tự do, có chủ quyền, tự hào và mạnh mẽ. Sẽ là thiển cận và mù quáng nếu không thấy được điều đó.







Nhận xét: Xem thêm: Thư gửi những người bạn Phương Tây: Tại sao chúng tôi không còn tôn trọng các bạn nữa