
Một Thổ Nhĩ Kỳ độc lập, tự chủ, hợp tác với Nga thay vì đối đầu. Đó chính là cơn ác mộng của Mỹ và NATO.
Người ta cứ tưởng cơn ác mộng của NATO thì phải là đối tượng tác chiến trực tiếp của nó là Nga, nhưng thực tế không phải...
Nga đã từng xin gia nhập NATO nhưng NATO không chấp nhận bởi vì NATO muốn "xẻ thịt" nước Nga chứ không muốn nước Nga tồn tại. Vậy nên, NATO cứ tiến về phía Đông, bao vây, cô lập và đe dọa an ninh Nga chứ không ngược lại, nghĩa là Nga không đe dọa tấn công NATO.
Trong tình thế đó, Nga là con mồi mà NATO là kẻ đi săn, nên theo logic thì không có chuyện "con mồi" gây ra cơn ác mộng cho "kẻ đi săn" được, đúng không? Tất nhiên, khi kẻ đi săn dồn con mồi đến bước đường cùng và bị nó phản ứng ra sao...thì đó lại là chuyện khác.
Vậy thì, nếu như NATO không khiêu khích, đe dọa an ninh Nga thì Nga không dại dột tấn công NATO, tuy nhiên, thật đáng buồn, chính NATO lại là nguồn cơn, hay, một số thành viên NATO lấy "Điều 5 NATO" coi đó như một sự bảo kê để thực hiện hành động khiêu khích gấu Nga.