Theo tin từ Bloomberg, lệnh đánh thuế thép và nhôm được ông Trump ký trong một cuộc gặp vào buổi chiều ngày thứ Năm với công nhân ngành thép và nhôm Mỹ. Theo đó, Mỹ sẽ đánh thuế nhập khẩu 25% đối với thép và 10% đối với nhôm, đúng như các mức thuế mà ông Trump đã đưa ra hôm 1/3. Hàng rào thuế quan này sẽ có hiệu lực sau 15 ngày.
"Ngày hôm nay, tôi bảo vệ an ninh quốc gia của nước Mỹ bằng cách đánh thuế thép và nhôm nước ngoài nhập khẩu", ông Trump nói, bên cạnh là các công nhân ngành thép và nhôm Mỹ, cùng các cố vấn kinh tế của ông.
Nhà lãnh đạo Mỹ cảnh báo có thể sẽ đánh thuế thêm những mặt hàng khác, nói rằng ông dự định sẽ theo đuổi điều mà ông gọi là "thuế có đi có lại" (reciprocal taxes) đối với hàng nhập khẩu từ các quốc gia đánh thuế hàng Mỹ cao hơn so với mức thuế hiện nay của Mỹ đối với sản phẩm từ các nước đó. "Chúng tôi sẽ hành động nhiều trong vấn đề này", ông nói.
Ông Trump cũng nói rằng các nhà lãnh đạo Mỹ trước ông đã bỏ mặc nền công nghiệp sản xuất của Mỹ đi xuống. "Các nhà máy của chúng ta bị bỏ mục nát và hoen rỉ khắp nơi nơi", ông nói.
Nhận xét: Báo chí phương Tây cũng như Việt Nam làm rùm beng chuyện này trong mấy tuần qua, lấy đó làm bằng chứng về sự "độc tài" của nhà lãnh đạo Trung Quốc. Như thường lệ, họ "quên mất" không nhắc đến một số điểm:
- Tập Cận Bình hiện đang giữ chức Tổng Bí thư, Tổng Tư lệnh Quân đội và Chủ tịch nước. Hai chức vụ đầu được coi là quan trọng hơn, và đã không có nhiệm kỳ rồi. Lần sửa đổi hiến pháp này chỉ áp dụng với chức Chủ tịch nước.
- Nhiều nước phương Tây khác, điển hình là Đức cũng không có giới hạn nhiệm kỳ cho vị trí lãnh đạo cao nhất. Nhưng không có tờ báo nào ám chỉ rằng Merkel đang củng cố vị trí "độc tài" của bà ta ở nhiệm kỳ thứ 4.
- Điểm cuối cùng, và cũng là quan trọng nhất, là nếu một nhà lãnh đạo đang làm tốt và hết mình vì dân tộc thì ông ta không những xứng đáng mà còn cần tiếp tục được giữ ở vị trí đó để tiếp tục đóng góp cho đất nước, vì lợi ích của đất nước đó. Tập Cận Bình đã chứng tỏ sự xứng đáng của ông một cách hết sức rõ ràng trong những năm qua. Nó khác hẳn với vũng sình lầy mang tên Washington DC nơi mà các đời tổng thống Mỹ thay đổi nhưng không một chính sách đáng kể nào thay đổi.
Xem thêm: Có phải Syria và Nga dân chủ hơn Hoa Kỳ?